Truyện đọc Yêu đi để còn chia tay [Quái Vương]

Thảo luận trong 'Truyện ngắn online' bắt đầu bởi heongaytho, 26 Tháng chín 2012. 2 Trả lời, 2,539 Đọc

  1. heongaytho

    heongaytho Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    26 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Yêu đi để còn chia tay

    Tác giả: Quái Vương

    Phần 1: Yêu đi để còn chia tay

    1.

    Mùa hè Bảo Lộc không quá hầm nhưng cái nóng vẫn hiện diện. Trong không khí cơ hồ có thể cảm thấy từng sợi hơi nóng đan xen vào nhau, áp vào da thịt người, vắt ra từng giọt mồ hôi. Cảm giác dinh dính khó chịu do mồ hồi còn tệ hơi cái nóng rất nhiều.

    Cũng may mùa hè tuy nắng nóng nhưng vẫn có gió. Gió thổi nhè nhẹ đủ để hong khô lưng áo ướt.

    Quân lười biếng ngồi trên chiếc ghế bàn máy tính, xoay vòng vòng, đầu ngửa hẳn lên trần nhà. Thẳng ngay trên đầu cô là chiếc quạt trần đang gồng mình quay liên tục. Mái tóc búi cao mới ban nãy còn ẩm ướt do mồ hôi nay được thổi khô, những sợi tóc con lất phất bay qua bay lại.

    Vẫn ngửa cổ, Quân rít một hơi thuốc dài rồi thổi khói bay thẳng lên trên, mắt mơ màng nhìn những cuộn khói trắng xóa bung tỏa trong không trung đang tan dần thành những sợi trắng mờ ảo và biết mất.

    Cô đã từng rất ghét thuốc lá! Nhưng rồi một đêm trắng nào đó xa lắm trong ký ức, cô nhận ra mọi điều tốt đẹp đều giống như thuốc lá. Làm người ta nghiện, làm người ta say, muốn hưởng thụ thì phải đốt cháy để rồi cuối cùng chỉ còn lại đầu lọc giữ lại những tổn thương, tàn thuốc để người ta nhìn mà tiếc nuối. Còn thứ được gọi là hạnh phúc đã sớm hóa thành khói mà bay mất.

    “Dì có ngồi gọn vào không?”

    Tiếng Diệu bất ngờ vang lên rất gần. Ngay khi vừa nghe thấy cũng chính là lúc Quân thấy chiếc ghế của mình đang ngồi ngừng quay. Người cháu hơn cô mười tuổi đang một tay giữ lấy lưng ghế, tay kia trắng trợn cướp điếu thuốc cô kẹp hờ hững giữa hai ngón tay mà rít một hơi rõ dài rồi thổi khỏi ra mù mịt cả một khoảng.

    Không hề khó chịu khi bị quấy rầy, Quân chỉnh lại tư thế ngồi cho thẳng rồi nhe rằng cười huề.

    “Vào trong kia ngồi ngay!”

    Nhìn nét mặt Quân, Diệu hiểu dì mình sẽ không ngoan ngoãn kéo ghế rời đi. Đành vậy, anh mạnh tay đẩy chiếc ghế lăn vào trong.

    Ngày nào Quân cũng ngồi chễm chệ giữa tiệm phay tiện Quang Huy, ngay vị chí thẳng với cái quạt trần. Chỉ những hôm tiệm có việc, bị Diệu thẳng tay tống cổ đi để lấy chỗ làm cô mới miễn cưỡng ngồi tránh qua một bên.

    Diệu nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, nhà Quân có điều hòa sao cô không ở, lại đi ngồi dưới một cái quạt trần cũ kỹ tìm kiếm chút gió mát? Có những hôm cô đến từ sáng, cũng ngồi chính giữa tiệm, chẳng nói chẳng rằng cứ như thể cô đến đó chỉ để ngồi.

    Chiếc ghế lăn đi mang theo Quân đến bên bàn máy tình.

    Diệu lén nhìn xem biểu hiện của Quân thế nào, chỉ thấy lưng cô quay về phía anh, hoàn toàn không nhìn thấy được gương mặt cô lúc này.

    Trên màn hình máy tính, trò chơi đấu trường thú đang chạy. Quân chọn Mèo Uriko rồi bắt đầu đánh.

    Uriko trên màn hình ra đòn liên tục không cho đối phương có cơ hội phản công, từng đòn tấn cô đều chính xác và rất nhanh nhưng bàn tay Quân di chuyển trên bàn phím lại vô cùng bình thản.

    Diệu cười khổ, khẽ lắc đầu rồi đi đến chỗ máy tiện. Anh nhớ trước đây mỗi khi anh làm gì không vừa ý, Quân luôn trợn mắt phồng miệng dọa nạt, có lúc còn đuổi theo anh không mệt mỏi chỉ để đánh anh một cái nhẹ hều. Mọi người khi đó vẫn nói cô “chỉ được cái bướng”. Cô lần nào cũng nheo mắt lườm một lượt rồi hậm hực ra ghế ngồi chơi điện tử. Dáng vẻ khi ấy trông rất trẻ con. Đáng yêu vô cùng!

    Nhưng chẳng ai còn cơ hội nhìn thấy cô như thế nữa. Từ lúc nào, cô trở nên thờ ơ với mọi thứ, thái độ luôn nhàn nhạt như dù có thế nào cũng chẳng liên quan.

    Trời mùa hè mang bản sắc rất riêng, tuy tiếng ve luôn kêu không mệt mỏi trong những vòm lá nhưng vẫn làm người ta cảm thấy vô cùng yên tĩnh. Cô tịch đến mức tiếng xào xạc nho nhỏ của lá cây va vào nhau khi có một cơn gió nhỏ thong thả bay qua cũng có thể nghe rất rõ.

    Từ máy tiện, tiếng xè xè khe khẽ vang lên như tiếng ru cái nóng trưa hè.

    Ở phía trong, trên màn hình máy tính đang diễn ra một trận đấu nảy lửa nhưng lại hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ của Quân.

    Đấu trường thú còn được gọi là đấu trường đẫm máu. Trong trò chơi này, mỗi nhân vật có khả năng hóa thành một loại thú khác nhau. Người chơi có chín nhân vật để lựa chọn.

    Quân thường chơi kiểu đấu Survival tức là lần lượt đấu với chín đối thủ, đến vòng thứ mười gặp Sư Tử Gado, đánh thắng Gado sẽ gặp Hổ Trắng Shenlong – nhân vật mạnh nhất trong trò chơi. Thắng Shenlong bắt đầu gặp lại chín đối thủ ban đầu với mức độ khó hơn, không bao giờ có vòng cuối cùng cho đến khi thua.

    Tiếng gõ đều đều trên bàn phím của Quân bắt đầu nhanh hơn, Diệu ở bên ngoài đang làm việc cũng có thể đoán ra cô đang đánh với Sư Tử Gado.

    Gado không mạnh bằng Shenlong nhưng cũng rất mạnh, mỗi lần đánh trúng khiến đối phương mất rất nhiều máu, hơn nữa lại rất giỏi tránh đòn nên khó giết. Muốn thắng, tay và mắt phải thật nhanh, các đòn đánh phải liên tục, kết hợp đòn tay lẫn đòn chân nhuần nhuyễn.

    Đánh thắng Gado, Uriko chính thức vào vòng mười một gặp Shenlong – đối thủ mạnh nhất.

    Mèo Uriko rất nhanh nhưng máu rất yếu, chính vì vậy khi gặp những đối thủ đánh mất máu nhiều, phải vừa tránh đòn vừa ra tay thật nhanh và chính xác, tuyệt đối không được để đối phương có cơ hội tấn công.

    Uriko bắt đầu đánh với Shenlong, ngón tay Quân trên bàn phím nhanh nhẹn thao tác, do tập trung mà không hề hay biết có một chiếc bóng cao lớn đang đổ trên người mình.

    “Uống cà phê đi này!”

    Vừa nói Huy vừa đặt li cà phê sữa đá mới mua xuống bàn máy tính. Anh vừa trở về từ một lò rèn để đặt sắt, sẵn tiện mua luôn cho Quân một li cà phê.

    Quân ậm ừ, tiếp tục chơi game bằng một tay, tay kia cầm li cà phê uống một ngụm rồi liếm môi trông rất ngon lành.

    Vị đắng và ngọt hài hòa quyện vào nhau, nuốt xuống rồi vẫn còn cảm giác nơi đầu lưỡi, hương thơm quyết rũ lấp đầy khoang mũi phập phồng làm đầu óc trở nên thoải mái hơn.

    “Dì không định kiếm việc gì làm à?”

    Kéo một chiếc ghế ngồi cạnh Quân, Huy vừa mồi một điếu thuốc vừa hỏi trong khi người nhoài ra xem Diệu phía ngoài đang làm gì.

    “Thì ngày nào chẳng làm việc.”

    Quân đáp hờ hững, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.

    “Việc gì?”

    Huy lập tức thu lại cái nhìn đang dành cho Diệu mà chăm chú quan sát Quân, giọng cao vút ngạc nhiên. Ngày nào anh cũng thấy cô ở đây, có bao giờ nghe thấy ai nói gì đến chuyện cô đi làm.

    “Có cái việc đi chơi mà ngày nào cũng làm đó. Mệt thôi rồi!”

    Quân tỉnh bơ trả lời trong khi tay liên tục thao tác trên bàn phím.

    Huy nín thinh, chả biết nên cười hay nên khóc với nhỏ dì quái dị này. Từ tính cách đến suy nghĩ đều quái dị! Chẳng thế mà ở cái khu “nửa cây số ăn chơi” này, Quân được ưu ái gọi bằng cái tên “người cõi trên”.

    Huy hơn Quân một giáp, có thể nói là đã chứng kiến cô từng bước lớn lên, từng nựng cô khi cô còn đỏ hỏn, cũng từng cõng cô đi mua quà bánh, có khi chở cô đi học. Anh nhớ rõ cô là một đứa trẻ ương bướng, thậm chí còn rất phá phách. Đối với mọi thứ đều yêu ghét rõ ràng, một khi đã thích, cô nhất định sẽ giữ bên mình, cái gì không vừa mắt lập tức đá văng đi thật xa. Năm 2008, anh xuống thành phố học nghề, đến khi trở về bắt gặp cô trong một tính cách hoàn toàn lạ lẫm.

    Còn đang suy nghĩ thì chợt tiếng cười giòn dã và tiếng vỗ tay chan chát của Quân vang lên bên cạnh làm Huy giật mình. Không cần nhìn cũng biết lí do khiến cô khoái trí như vậy. Lại còn chẳng phải vì đã giết được Shenlong sao?

    Sau mỗi lần đánh thắng Senlong, Quân luôn nhường máy. Lần này thay vì đứng sang một bên xem người khác đánh, cô bất ngờ dùng chân mình làm đà đẩy chiếc ghế lăn về phía cửa.

    Huy đang ngồi trên ghế lập tức đứng bật dậy.

    Diệu đang làm việc cũng đông cứng người mà trợn mắt nhìn theo.

    Ra khỏi cửa là một bậc tam cấp, chiếc ghế lăn với tốc độ này thì rất có thể Quân sẽ té nhào xuống đó.

    Nhưng những điều hai anh em họ Đỗ lo lắng đã không thành sự thật. Ghế vừa lăn đến cửa Quân đã nhảy qua bậc tam cấp, tiếp đất bằng hai chân nhẹ nhàng. Chiếc ghế đứng chững lại ngay ngưỡng cửa, xoay tròn rất nhiều vòng mới dừng lại.

    “Ai đánh tiếp thì đánh đi! Về đây.”

    Đứng ngoài sân, Quân vẫy vẫy tay với hai người cháu còn chưa kịp hoàn hồn rồi đi nhanh đến chỗ chiếc LX màu xanh đen của mình.

    Giữa cái nắng hè chói chang, con LX biển số 0138 kiêu hãnh xé gió lao về phía trước.
     


    do choi tinh duc | Textlink tại đây liên hệ: quangcao@phunuvn.net
  2. heongaytho

    heongaytho Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    26 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    2.

    Quân là con một trong một gia đình làm vườn. Gia đình cô có một nông trường cà phê tương đối lớn trên Buôn Mê Thuật. Ông bà Nguyễn dù mượn người làm nhưng vẫn ở trên đó giám sát.

    Khi còn bé, cô được gửi ở nhà bà con, đến năm 18 tuổi thì chính thức về nhà sống một mình. Có người cho rằng cô rất cô đơn và thiếu thốn tình cảm. Nhưng cô tuyệt đối không có cảm giác như thế. Việc sống một mình đã huấn luyện cô thành người chịu đựng sự cô đơn một cách hoàn hảo.

    Không như những cô gái cùng tuổi mỗi khi ở một mình thường mơ mộng hay suy nghĩ lung tung, cô dành phần lớn thời gian để ngủ và hầu như ít khi suy nghĩ về một điều gì quá lâu. Với cô, một mình không phải là một trạng thái, mà là một thói quen.

    Cái nắng mùa hè đánh bóng chiếc LX xanh đen.

    Trên mặt đường phía xa xuất hiện những vũng nước ảo giác.

    Quân về đến nhà trời đã gần trưa, cái nắng gay gắt khiến da cô có cảm giác bỏng rát.

    Nắng vàng vọt vén rèm cây, hùng dũng thiêu đốt mặt đất.

    Tiếng ve vang lên rền rỉ như sợ người ta quên mất sự tồn tại của chúng.

    Căn nhà sơn trắng nằm trong một con hẻm vắng người im lìm cánh cửa đóng phảng phất sự cô liêu.

    Không gian ngoài tiếng ve cũng chỉ có tiếng ve.

    Ung dung tiến về phía cửa, Quân vừa đi vừa huýt sáo, tay tung tung chùm chìa khóa nhà.

    Sớm không bằng đúng lúc, ngay khi cô vừa đến trước cửa toan tra chìa vào ổ thì cánh cửa mở ra, đập thẳng vào trán cô một cái đau điếng.

    Trong nhà có người?

    Quân ôm cái trán nhức nhối của mình, ngơ nhác nhìn bà Nguyễn đang đứng sau cánh cửa. Đúng ra giờ này mẹ cô phải đang ở nông trường cà phê trên Buôn Mê Thuật với ba cô. Sao giờ này lại xuất hiện ở đây?

    “Đi đâu về vậy?”

    Không hề áy náy trước cú va chạm trời giáng mà mình là nguyên nhân, bà Nguyễn thản nhiên hỏi.

    “Xuống nhà Diệu.”

    Quân cũng chẳng mong nhận được lời xin lỗi hay quan tâm từ mẹ mình. Cô nhún vai đồng thời đi vào nhà, đến ngồi “phịc” xuống ghế sofa, tay cầm điều khiển mở TV.

    Theo ngay phía sau cô, bà Nguyễn đến ngồi vào vị trí đối diện, cất giọng đều đều:

    “Ba mẹ định mua một nông trường nữa trên Đắk Lắk.”

    “Mẹ đang hỏi ý kiến của con à?”

    Ngả hẳn người vào lưng ghế, Quân lười biếng gác chân lên bàn, tay liên tục chuyển kênh TV.

    “Không!”

    Bà Nguyễn lắc đầu.

    “Vậy nói với con làm gì?”

    Quân tiếp tục chuyển kênh, sau một hồi thì tắt hẳn vì không tìm thấy kênh nào đáng coi. Cô đứng dậy, vươn vai ngáp dài rồi bỏ về phòng.

    Đừng vội kết luận rằng quan hệ giữa hai mẹ con Quân không tốt. Trái lại, tuy không có nhiều thời gian bên nhau nhưng cả hai rất thân. Họ vừa là mẹ con, lại vừa như bạn bè, thế nên khi nói chuyện thì không câu nệ nhiều. Ngay cả cách xưng hô cũng có chút kỳ quái.

    Quân lên phòng không lâu thì trở lại phòng khách, mang vác theo gương mặt ngơ ngác, một tay xỏ túi quần, một tay xoa đầu đến rối tóc.

    “Đồ của chị đâu hết rồi?”

    Hướng về phía mẹ mình, mặt cô càng ngây ngô hơn.

    Và đây chính là cái cách xưng hô kỳ quái đó.

    “Chuyển qua bên nhà cô chú Phương rồi.”

    Bà Nguyễn trả lời giọng đều đều, tay lật trang báo đang đọc dở.

    “Ơ! Em đem đồ chị qua đó làm gì?”

    Quân càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    “Ba mẹ không yên tâm con ở nhà một mình nên đã nói cô chú Phương cho ở cùng.”

    “Thế trước giờ chị chẳng ở một mình à?”

    “Trước khác giờ khác! Ở nhà một mình rất nguy hiểm.”

    Bà Nguyễn rời mắt khỏi tờ báo, liếc nhìn con mình qua cặp kính. Gần đây đọc báo, bà thấy rất nhiều vụ đột nhập tư gia cướp của nên có chút bất an. Tính Quân lại hay quên, có khi đi ngủ đến sáng thức dậy thấy nhà mát rượi toàn gió là gió mới phát hiện đêm qua không khóa cửa. Vì thế bà càng không yên tâm hơn.

    “Thôi thua! Đồ cũng đem đi rồi, còn nói gì được nữa.”

    Những người quen biết ông bà Nguyễn và từng gặp Quân đều khen hai người có cô con gái ngoan. Họ luôn bắt gặp hình ảnh Quân phục tùng trước mọi quyết định của ba mẹ mình. Không cau có, không vùng vằng, cũng không có bất kỳ ý kiến chống đối nào. Anh em hai đàng nội ngoại cũng bị bất ngờ đến không tin nổi. Ai cũng biết Quân từng là đứa ăn chơi phá phách đến mức phải dùng đến cụm từ “bất trị” để miêu tả. Nhưng đùng một cái, cô trở nên ngoan ngoãn đến không tưởng.

    Thế nhưng thành thật mà nói bà Nguyễn không vui chút nào khi thấy con mình như thế. Nếu con bà cứ như trước đây, lúc vui, lúc buồn, khi giận, khi la hét thì lại hay. Sự vâng lời của cô, người ngoài có thể không hiểu, nhưng bà thì biết rõ đó là sự bất cần đến cực hạn. Với mọi thứ đều dùng thái độ có cũng được, không có cũng chẳng sao để đối xử.

    “À Nguyễn này, cô chú Phương gì đó là ai vậy?”

    Trong lúc bà Nguyễn suy tư, Quân đã kịp xuống tủ lạnh lấy một trái táo gặm ngon lành.

    “Chú Phương là bạn cùng lớp hồi đại học của ba con, còn cô Phương là mẹ đỡ đầu hồi con thêm sức đấy.”

    Bà Nguyễn nhẹ nhàng giải thích lần thứ n. Lần nào nghe nhắc đến ai Quân cũng hỏi họ là ai, nhưng rồi sau đó lại quên mất.

    “Nhà đó có con trai không?”

    Mắt Quân sáng rực.

    “Có.”

    “Đẹp trai không?”

    “Đẹp!”

    Quân gật gù ra chiều vừa ý rồi cầm trái táo đi thẳng về phòng.

    Ở phía sau, bà Nguyễn hạ tờ báo xuống, nhìn theo bóng lưng con mình đầy lo lắng. Con gái bà từng là đứa bướng bỉnh từ trong máu, không coi lời ai nói ra gì, đâu phải đứa trẻ với mọi thứ đều dửng dưng muốn ra sao thì ra như thế này.

    Người khác có thể sẽ nói bà cái gì cũng không vừa ý, có đứa con ngoan còn phiền lòng. Nhưng điều bà lo chẳng phải thừa thãi. Con cái ngang tàng thì ba mẹ phiền lòng, con cái quá vâng lời cũng không hoàn toàn là điều tốt. Ba mẹ nói gì con làm đó, nếu một ngày ba mẹ không còn bên cạnh, không còn ai nói phải làm gì thì đứa con đó sẽ như thế nào?
     
  3. heongaytho

    heongaytho Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    26 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    3.

    Hành lí của Quân đã được mẹ cô đem chuyển đi từ hôm qua, thế nên hôm nay cô đến nhà ông bà Phương trong tình trạng “tay trắng”. Với Quân đó là một việc tốt, không phải chở đồ thì trên đường đi cô sẽ được thảnh thơi ngó nghiêng đường phố.

    Sáng nay trời đẹp!

    Mây trắng tinh khôi thong thả trôi trên nền trời xanh mát lạnh.

    Gió thổi nhè nhẹ khiến những tán cây xào xạc khẽ khàng.

    Nắng ấm áp chan hòa mặt đất, nhiệt độ vừa đủ để Quân diện một chiếc áo phông tay ngắn cổ tim màu trắng và chiếc quần lửng đen ngang đầu gối.

    Có lẽ vì cái nóng tạm thời tránh mặt nên tâm trạng con người cũng trở nên tốt hơn. Theo quan sát của Quân thì nét mặt những người chạy lướt qua cô đều bừng sáng. Có một số người còn vừa đi vừa hát trông rất vui.

    Quân từng đọc được một câu trên facebook rằng “hãy mỉm cười với mọi người để nhận lại những nụ cười”. Hôm nay nhân dịp trời đẹp, cô quyết định kiểm tra câu nói trên.

    Và ngay khi cô mỉm cười với một người đang vừa đi vừa hát từ hướng ngược lại, gương mặt người đó lập tức im bặt không chút biểu cảm, lướt qua cô với đôi mắt nhìn thẳng. Thế mới biết những gì viết trong sách không phải lúc nào cũng đúng.

    Đi qua chợ, Quân ghé vô mua một chút hoa quả. Mẹ cô bảo dù nó không đáng gì nhưng cũng không nên đến nhà người ta tay không. Hơn nữa cô cũng muốn có gì gặm nhấm trên đường đi.

    Sau khi chọn ra trái táo trông đẹp mắt nhất trong số hoa quả mình vừa mua, Quân cắn một miếng ngon lành rồi lên xe tiếp tục đi.

    Nhà ông bà Phương nằm trong một con hẻm có trải nhựa cách làng trà Thánh Tâm không xa. Con đường từ cổng vào nhà khoảng hai trăm mét dẫn qua một khoảng sân vườn phủ cỏ mền xanh ngắt, thỉnh thoảng lại có một cây phong đỏ cứng cáp phủ bóng lên nền cỏ.

    Lác đác dưới đất, một vài lá phong nằm trơ trọi, gió nhè nhẹ nâng lên hạ xuống như đang chơi trò tiêu khiển giết thời gian.

    Không khí trong lành thoang thoảng mùi trà.

    Đi hết con đường dẫn qua sân vườn, hiện ra trước mắt Quân là một căn nhà hai lầu màu xanh rêu với kiến trúc tinh tế.

    Trước khi kịp dừng xe cô đã thấy bóng một người phụ nữ đang đứng trước cánh cửa gỗ màu cánh gián. Trông bà ấy trạc tuổi mẹ cô, nét mặt dịu dàng, bộ đồ màu thiên thanh nhẹ nhàng thanh thoát. Vừa nhìn thấy cô, bà niềm nở tươi cười.

    Quân cũng đáp lại nụ cười. Nhanh chóng xuống xe và đi đến gần cùng với túi trái cây trong tay.

    “Quân càng lớn càng xinh gái ra đấy!”

    Thấy Quân lại gần, bà Phương bước về phía cô, nụ cười thêm phần rạng rỡ.

    “Còn cô thì càng ngày càng trẻ ra.”

    Câu nói này Quân học được trong phim, giờ đem ra sử dụng. Thành thật mà nói thì cô không hề nhớ mặt bà Phương trước đây thế nào.

    “Cháu chỉ giỏi nịnh! Làm gì có ai càng ngày càng trẻ ra chứ.”

    Bà Phương cười hiền, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, bà đưa mắt nhìn về phía sau lưng Quân:

    “Cháu đến đây một mình thôi hả?”

    “Cháu đến một mình. Sáng nay mẹ cháu đi Đắk Lắk rồi.”

    “Ừ! Vào nhà đi cháu! Để cô dẫn cháu tham quan một vòng nhé!”

    Bà Phương sau khi đề nghị đã kéo tay Quân đi vào trong nhà như sợ cô lạc đường.

    Quân cũng chẳng giằng tay ra, cứ thế để mình bị kéo đi tự do.

    Căn nhà có diện tích không quá lớn với không gian mở nối các phòng thành một tổng thể rất hài hòa. Từ phòng khách có thể nhìn thấy nhà bếp. Nội thất trong nhà không quá cầu kì nhưng rất sang trọng. Tầng hai có sáu phòng trong đó một phòng là của ông bà Phương, một của cậu con trai cả, một của cô con gái út đang học Sài Gòn.

    Căn phòng của Quân nằm ở cuối hành lang. Nó rất rộng và đầy đủ tiện nghi đến nỗi có những thứ cô nghĩ mình chẳng cần dùng đến.

    “Cháu thích nó chứ.”

    Sau khi đưa Quân đến căn phòng sẽ dành cho cô, bà Phương đem đôi mắt đầy hi vọng nhìn đứa con đỡ đầu của mình.

    “Tất nhiên rồi ạ.”

    Quân cười tươi.

    “Cô chẳng biết cháu thích trang trí phòng như thế nào nên làm đại, may là cháu thích.”

    “Chỉ cần là phòng của cô trang trí thì như thế nào cháu cũng thích.”

    Quân lại cười. Cái chiêu dỗ ngọt này cô dùng rất nhiều lần nhưng lần nào cũng có người tin. Chẳng thế mà bà Phương đang mỉm cười vừa ý.

    Sau khi trò chuyện thêm chút nữa, bà Phương nói phải qua bên xưởng trà nên để lại Quân một mình tự chiêm ngưỡng căn phòng.

    Quan sát mọi thứ kỹ hơn, Quân thấy phòng này khá ổn. Cửa sổ hướng đông đón nắng sớm, không gian rộng rãi, giấy dán tường tao nhã, trang trí hài hòa. Đi ở nhờ mà được như thế này thì không còn gì đòi hỏi thêm.

    Thích trí, Quân nhảy bật lên chiếc giường trải ra hình con gấu trúc, cuộn người vào trong chăn mà ngủ. Dù chỉ mới thức dậy vài tiếng trước nhưng cô hoàn toàn có thể tiếp tục ngủ từ giờ đến trưa, đến chiều, hoặc đến tối cũng được (nếu không đói).

    Quân đã có một giấc ngủ say cho đến khi có tiếng gọi càng lúc càng rõ vọng đến.

    Quân mở mắt ra, lờ đờ nhìn người đang ngồi bên cạnh giường.

    “Dậy tắm rồi chuẩn bị ăn tối đi cháu!”

    Bà Phương vừa thấy Quân thức dậy liền mỉm cười hiều hậu.

    “Ăn tối? Cháu ăn trưa hồi nào vậy.”

    Quân ngồi dậy, tay vuốt vuốt mái tóc bị rối, mắt còn chưa mở ra hẳn.

    “Trưa cháu có ăn đâu.”

    Quân gật gù, đầu óc lờ mờ nhớ lại buổi trưa lúc bà Phương lên gọi cô dậy ăn trưa. Nếu cô nhớ không nhầm, lúc đó cô đã trả lời rất ngắn gọn và xúc tích là “đang bận ngủ”.

    ***************

    Sau khi tắm xong trong khoảng thời gian ngắn nhất có thể, Quân nhanh chóng đi xuống nhà bếp.

    Ngồi đợi cô bên bàn ăn ngoài bà Phương còn có hai người nữa.

    Một trong số đó cô đoán là ông Phương. Gương mặt ông khá điềm tĩnh, mước da ngăm rắn rỏi, hai đầu mày nhiều nếp nhăn chứng tỏ rất hay chau lại. Đôi mắt dù đã nhuốm màu thời gian vẫn sáng rực vẻ tinh anh.

    Người còn lại có lẽ là con trai của họ. Anh ta đang mải mê cúi đầu xem cái gì đó trong ipad nên Quân không nhìn rõ mặt. Chỉ biết tóc anh ta màu nâu đỏ, bồng bềnh trông rất lôi cuốn, bóng đèn chiếu vào sáng rực như đá hổ phách.

    Quân thận trọng đến ngồi vào chiếc ghế còn trống, ông Phương thấy cô thì khẽ gật đầu và cô cũng đáp lại như thế. Mẹ cô đã lường trước việc có thể cô sẽ khó xử khi đối diện với một người đàn ông lầm lì nên đã giải thích từ sớm rằng ông Phương vốn là người kiệm lời, nhiều năm lăn lộn làm ăn nên tính cách có phần thâm trầm. Với một vị khách, ông không phải là một chủ nhà lí tưởng, nhưng với vợ con, ông là một chỗ dựa vững vàng.

    “Buổi trưa không ăn gì, chắc cháu đói lắm rồi đúng không?”

    Quân vừa kịp yên vị thì bà Phương lập tức hỏi han.

    “Vâng!”

    Thay vì phủ nhận dài dòng, Quân gật đầu. Cô vốn lười nói chuyện nên thường chọn câu trả lời nào ít phải giải thích thêm nhất. Chính vì vậy “đội nhà” của cô thường bảo nhau lời cô nói nghe mười cũng chỉ nên tin một thôi, chín phần còn lại nên tự mình động não tư duy thì hơn.

    “Vậy cháu ăn nhiều vào nhé!”

    Bà Phương vừa nói vừa gắp vào chén của Quân một miếng thịt gà.

    Bữa ăn được bắt đầu như thế.

    Đến cuối bữa ăn, Quân vẫn không phải động đũa tự gắp cho mình miếng thức ăn nào. Bà Phương đã thay cô làm điều đó một cách chu đáo. Ông Phương thỉnh thoảng cũng vụng vệ gắp cho cô. Chỉ có cậu con trai của họ chẳng nói chẳng rằng, xem cô như không khí. Mà điều này thật ra cũng không ảnh hưởng gì đến cô, trong bữa ăn thì điều cần quan tâm là mình đang ăn gì, còn người bên cạnh như thế nào với cô không một phần trăm quan trọng.

    Sau khi người giúp việc dọn dẹp bàn ăn và đem đồ tráng miệng ra, cậu con trai của ông bà Phương đứng lên rời khỏi bàn ăn, vẫn không nói tiếng nào. Quân chỉ kịp nhìn theo một cái rất nhanh, bắt gặp một dáng người cao gầy, một tấm lưng thẳng.

    “Cô nghe mẹ cháu nói cháu đã nghỉ học.”

    Khi bàn ăn chỉ còn lại ba người, bà Phương khẽ khàng hỏi.

    “Vâng.”

    “Sao cháu không học tiếp? Đi học rất vui, lại còn có ích cho tương lai nữa.”

    “Dạ…”

    Quân do dự trả lời, đầu khẽ cúi xuống dấu đi nụ cười buồn bã, đôi mắt sâu thẳm như nước hồ đêm thoáng chốc bị một màn sương mỏng manh bao phủ.

    Trong vòng một cái chớp mắt, cô ngẩng đầu, đôi mắt đã trở lại bừng sáng như mặt biển trong nắng. Có điều sâu thẳm trong đáy biển ấy lại hiện nên nét nhàn nhạt, có chút lạnh lùng pha lẫn sự hờ hững.

    “Chú nghĩ cháu nên đi học lại đi! Trông dáng cháu chắc không thể làm vườn, nếu đi làm thuê cho người ta sẽ phải chịu rất nhiều ấm ức tủi nhục.”

    Ông Phương chân thành khuyên bảo.

    Quân đột nhiên im lặng, đôi mắt bị màn sương nặng nề bủa vây. Không ai có thể nắm bắt thái độ lúc này của cô là gì, thực sự sau màn sương mờ mịt khi đang diễn ra điều gì?

    Nét mặt của Quân khiến ông bà Phương bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên, trong lòng thầm nghĩ không biết có phải họ quá nhiều chuyện khiến cô không vui. Vườn đất nhà cô nhiều như thế, chỉ cần thuê người làm rồi nhàn hạ hưởng thụ cả đời cũng không xài hết tiền, họ lại đi lo cô không học hành sau này tương khó khăn, tự dưng cảm thấy mình khéo lo bò trắng răng.

    “Vâng.”

    Sau khoảng thời gian im lặng chết chóc, một tiếng nói của Quân như gỡ một quả tạ ngàn cân xuống khỏi lòng ông bà Phương.

    Họ ngỡ ngàng nhìn cô như không tin vào tai mình

    “Cháu thật sự sẽ học lại?”

    Bà Phương kín đáo nhìn Quân thăm dò. Cô vừa đến mà ông bà lại lấy chuyện này ra nói, chỉ sợ cô hiểu lầm rằng họ gia trưởng, cả vú lấp miệng em vì cô đến sống nhà họ. Nếu thức sự cô có ý nghĩ đó thì không biết phải ăn nói với ba mẹ cô thế nào.

    Năm đó xưởng trà bị trả về một lô hàng xuất khẩu lớn, thua lỗ nặng nề, tiền lương công nhân chồng chất mấy tháng mà không thể thanh toán. Lúc ấy nếu không phải ba Quân giúp đỡ cho vay vốn không tính lời, có lẽ cả cơ nghiệp nhà họ Trần đã sớm sụp đổ. Mặc dù số tiền đó đã trả lại từ lâu, nhưng món nợ ân tình thì trả cả đời không hết. Vì vậy họ đối với Quân đặc biệt quan tâm từ trái tim.

    “Vâng.”

    Quân bình thản trả lời, đôi mắt sáng rực không gợn chút khó chịu bực bội, khóe miệng nhẹ nhàng vẽ lên một nụ cười cong cong.

    Bà Phương dần tin biểu hiện ban nãy bà nhìn thấy trên mặt Quân chỉ là ảo giác. Đâu ai biết rằng trong lúc đó, đầu óc cô đang suy nghĩ lung lắm. Nếu cô từ chối, cô chỉ sợ ông bà Phương sẽ hỏi vì sao. Đến lúc đó không nghĩ ra được lí do nào để thay thế cho cái lí do cô không muốn nhắc đến.

    “Mẹ cháu mà biết chắc mừng lắm!”
     

Bài viết tương tự
Tiêu đề Date
Chia Tay !! 31 Tháng ba 2015

Chia sẻ trang này