Vội vàng nhận lời yêu vì ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh

Thảo luận trong 'Giới tính - Tình dục' bắt đầu bởi lang_tu83, 7 Tháng ba 2014. 0 Trả lời, 841 Đọc

  1. lang_tu83

    lang_tu83 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    6 Tháng ba 2014
    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    5
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Nhân viên văn phòng
    Nơi ở:
    Vũng Tàu
    Vội vàng nhận lời yêu vì ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh

    Tôi nhận ra hình như mình chưa một lần yêu anh, đó chỉ là sự ngưỡng mộ vẻ bên ngoài và năng lực của anh, vì những lúc xa anh tôi chưa bao giờ nhớ da diết và muốn gặp anh.

    19 tuổi nhưng tim tôi chưa một lần rung động. Rồi tôi gặp anh với vẻ ngoài điển trai, nụ cười thật duyên và đặc biệt thành tích học tập rất đỉnh. Tôi vô cùng ngưỡng mộ anh, thầm nghĩ: “Anh thật là người yêu lý tưởng”. Hầu như ngày nào tôi cũng nghĩ đến anh, mỗi lần gặp anh tôi rất vui và có một chút gì e ngại.

    Niềm vui được nhân đôi khi tôi được quen anh trong một lần chúng tôi cùng đi thi phong trào cho trường. Chúng tôi trao đổi số điện thoại cho nhau và ngày nào cũng liên lạc, thăm hỏi, kể cho nhau nghe những câu chuyện về trường lớp, anh cũng giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập. Dần dần anh nảy sinh tình cảm, chưa đầy hai tháng quen biết anh ngỏ lời yêu tôi. Lúc ấy, tôi thấy mình thật hạnh phúc.

    Tình yêu tuổi học trò thật đẹp, trong sáng. Chúng tôi đều có những dự định riêng cho tương lai, trong bản kế hoạch của hai đứa luôn có nhau nhưng quả thật đúng như những gì người ta thường nói: “Tình đầu dễ tan vỡ”. Chỉ sau hai tháng yêu nhau, tôi bắt đầu nhận ra anh không hoàn hảo như tôi nghĩ. Anh không giỏi lắng nghe và chia sẻ. Mỗi lần tôi có chuyện buồn, tâm sự với anh, anh nghe thoáng cho qua chuyện, rồi tôi chỉ biết đem nó chôn thêm vào nỗi buồn.

    Mỗi lần tôi giận, anh chưa bao giờ tinh ý để nhận ra điều đó. Dù có nói ra anh cũng khôn ngoan để qua ngày hôm sau tôi nguôi giận rồi năn nỉ, anh đâu có biết cái “khôn ngoan” đó trong tình yêu lại là điều “ngu ngốc nhất”. Dần dần, tình yêu trong tôi tắt, khoảng cách ngày càng xa. Tôi nhận ra hình như mình chưa một lần yêu anh, đó chỉ là sự ngưỡng mộ vẻ bên ngoài và năng lực của anh, vì những lúc xa anh tôi chưa bao giờ nhớ da diết và muốn gặp anh. Tôi quyết định chia tay dù anh vẫn còn yêu tôi nhiều. Tình bạn của chúng tôi cũng theo đó tan biến dần.

    Bước vào giảng đường đại học, bao chàng trai ngỏ lời yêu tôi, có những người dành cho tôi tình yêu rất thật, nhiều lần tôi cảm động phát khóc vì sự quan tâm, chu đáo của họ những lúc tôi bệnh, cùng tôi vượt qua nỗi cô đơn của ngày tháng đầu xa nhà. Nhưng tôi lần lựa mãi và quyết định vẫn giữ ở mức tình bạn. Đến bây giờ, khi đang hạnh phúc ở mối tình thứ hai tôi mới thật sự thấm thía và hối hận thật nhiều vì quyết định sai lầm của mình. Tôi đã quyết định quá vội vàng và suy nghĩ non nớt ở cái tuổi mới lớn về tình yêu.

    Ở đời không có một người nào hoàn hảo. Tình yêu cũng không thể quá vội vàng, ngoại hình chỉ là một phần giúp cho mỗi người hoàn thiện bản thân, chứ không phải là cái làm nên giá trị con người. Trong tình yêu cũng vậy, phải biết lắng nghe, chia sẻ, đồng cảm mới giữ cho tình yêu bền vững trước bão táp cuộc đời. “Yêu một người không phải vì người ấy đặc biệt, mà chỉ vì người ấy mang đến cảm giác đặc biệt trong mình”.

    Sưu tầm​
     
    Maeko96 thích bài này.


    do choi tinh duc | Textlink tại đây liên hệ: quangcao@phunuvn.net


Chia sẻ trang này