Truyện đọc Truyện ngắn tình yêu

Thảo luận trong 'Truyện ngắn online' bắt đầu bởi visao2105, 1 Tháng sáu 2013. 1 Trả lời, 1,550 Đọc

  1. visao2105

    visao2105 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Truyện tình yêu - Màn kịch cuối cùng
    Hắn ngồi im, vò đầu bứt tóc, trán nhăn như khỉ. Mà thật ra hắn giữ cái tư thế này cả buổi rồi chứ ít gì.

    Tất cả chẳng qua là do một bé nhí nhảnh khối dưới vừa cho hắn…lên đường.

    1. Một trò cá cược

    Cô nàng bình thường thỏ thẻ là thế, dịu dàng là thế, vậy mà cái ngày tăm tối đó, đã cho hắn một trận ra trò chả kém gì mấy nhỏ bà chằn cuả lớp. Mà xét ra lỗi lầm có gì là to tát, chỉ vì hắn đá xong trận bóng giao hữu với tụi lớp B, thắng giòn giã lại bắt chúng dẫn đi ăn uống. Bé gọi điện nhè lúc điện thoại hết pin, đứng chờ đã đời rồi bỏ về. Cũng tại bé khó tính quá, mới chờ có nửa tiếng đã giận đòi chia tay thì ai dám cho bé…chờ thêm nửa tiếng nữa.





    Chia tay. Buồn thật, nhưng sẽ không là gì quá kinh khủng cho một tên mặt mũi sáng sủa, tương lai sáng lạn như hắn. Tất cả chỉ vì trong một phút cao hứng, hắn đã to mồm khoe khoang bé, và hứng chí hứa hẹn sẽ dẫn nàng đến trong bữa tiệc sinh nhật Tuấn Anh. Tất nhiên, khoản cược giữa hắn và đám bạn chính là vấn đề gây đau đầu ngay lúc này đây. Bé ơi là bé, sao không bỏ người ta sớm hơn để còn kịp…tìm một bé mặt xinh dáng đẹp khác. Không thì dời ngày chia tay qua cuối tuần chết tiệt có phải phúc đức cho hắn không.

    Ngồi lẩm bẩm ủ ê chán, thằng nhóc 17 tuổi khoác áo, lê dép bỏ ra ngoài. Trời lạnh thế này, tìm một góc yên tĩnh uống tí cà phê ấm cho phấn chấn để nghĩ ngợi có lẽ tốt hơn.

    Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, anh chủ tiệm là bạn cũ anh Hai, dân Kiến trúc nên quán nhìn “chất “ hẳn. Gọi một phần bánh ngọt chocolate và cốc cacao ấm, hắn giật mình nhìn lên cô nàng mặc áo phục vụ màu xanh vừa cúi xuống. Bất ngờ sửng sốt, rồi nhanh như chớp, cái đầu tinh quái lóe lên một ý nghĩ. Chúa ơi, đời con vẫn chưa vào ngõ chết!!!

    2. Cứu “bồ”

    - Đấy, đời nghiệt ngã thế đấy!

    Linh - cô nàng phục vụ xinh xắn ở trên, xuống phần này hiện nguyên hình là con bạn cấp 2 nói nhiều như khứu của hắn - lúc này đang ôm bụng cười sặc sụa. Đưa mắt kín đáo quan sát một lượt, hắn mím môi. Linh hồi xưa học chung lớp 9, gầy nhom và đen thui, mắt lại cận thị và lúc nào cũng tụ tập cùng mấy nhỏ cùng phe. Linh trước mắt hắn giờ nhìn là lạ, tóc tém ót ôm lấy khuôn mặt hơi gầy, nhưng nụ cười rất, à, rất mê hoặc…

    Hắn đơ, đầu óc loạn cào cào, nói sao để mở lời nhờ cô nàng một vụ cứu nạn? Linh nhíu nhíu mày nhìn hắn, rồi buông thõng.

    - Để Linh giúp. Có mặt bữa đó là okie chứ gì?!

    Hắn ngáp ngáp mấy cái liền, sao Linh có thể đưa ra một quyết định…tình cảm nhanh chóng vánh đến như vậy. À ừ, mấy trò này hơi trẻ con, nhưng mà…uhm…nghĩ đi nghĩ lại thì tụi nó vẫn đúng là hơn trẻ con một tí teo chứ mấy.

    - Đổi lại, Quân phải đến quán phụ việc thay Linh trong một tháng. Một hợp đồng trao đổi công bằng đấy chứ?

    - À…

    Hắn trả lời một câu không rõ nghĩa, chẳng hiểu sao mình lại hơi hẫng, trao đổi công bằng thế kia mà. Linh lại cười, nắng tràn đầy trong ánh mắt trong veo. Hắn ngẩn ngơ nhìn, rồi chép miệng.

    - Lâu không gặp, Linh khác quá. Sao trước đây tớ không nhận ra Linh xinh như thế nhỉ?

    - Tại Quân chỉ nhìn, mà không thật sự thấy!

    Hắn lại nhăn trán nghĩ, sao thế nhỉ. Có phải đúng như người ta nói, là các cô nàng bằng tuổi thì luôn chững chạc hơn?

    3. Sao chưa một lần Quân cảm thấy?


    Hai đứa bắt đầu chúi mũi soạn ra một kịch bản hoàn hảo nhất có thể. Đương nhiên là có khá nhiều tranh cãi khi hắn theo trường phái kịch tính Mỹ, còn Linh thì sướt mướt lãng mạn Hàn.

    Ngày cuối cùng, chí chóe cãi nhau chán, hắn lại dắt xe chở Linh đi lòng vòng hàng quán.

    Nhìn Linh ngồi trong quán đẹp, hí hửng với ly kem thứ 3 đầy ụ, mũi đỏ ửng cả lên.

    - Quân nhớ cô Hóa lớp mình không? Cô ấy tháng trước nghỉ hưu rồi. À, nhỏ Lan Chi ngồi bàn trên tụi mình ấy, giành được suất học bổng toàn phần đi Úc đấy. Nhớ vụ 20.11 lớp tham gia lễ hội hóa trang không? Hôm ấy…

    Những câu chuyện trôi nhanh, một vài thông tin ngắn ngủi chẳng đủ làm hắn nhớ đến gương mặt của những đứa bạn lâu năm không gặp. Linh nói huyên thuyên, hắn chăm chú ngắm Linh hơn là thật sự lắng nghe câu chuyện ấy. Điều gì đó như là tội lỗi khi vừa chia tay bé chưa được bao lâu, nhưng lớn hơn hết, là cảm giác mới mẻ và ngọt ngào khi hắn đưa mắt nhìn Linh. Sự tinh nghịch, ngổ ngáo nhưng rất đỗi trong lành và thánh thiện từ cô bạn cũ khiến trái tim hắn khe khẽ rung. Linh vẫn đang ăn ly kem thứ 4, mặt hớn hở.

    Đưa Linh về, đường sau cơn mưa ươn ướt nước loang loáng ánh đèn. Lạnh. Linh mặc tạm áo khoác hắn, ngồi co ro thu người ở phía sau, miệng vẫn tíu tít nói cười. Tới trước cửa nhà, Linh nhảy phóc xuống, đưa trả hắn cái áo rồi nhanh chóng tạm biệt vù vào trong. Hắn ngẩn ngơ, tiếc tiếc vì Linh…nhanh quá.

    Chỉ một tuần nhưng có điều gì đó đã thay đổi, những cảm giác này, sao chưa một lần hắn nhận ra?

    4. Kịch bản bất ngờ

    - Sinh nhật Tuấn Anh, ngày cuối tuần.

    Bữa tiệc vừa bắt đầu ít phút. Nhạc, hoa và bóng bay nhiều vô số. Những hàng dài đồ ăn vặt do mấy cô nàng trong hội trổ tài thu hút đông đảo…tụi phàm ăn. Và mọi ánh mắt đổ dồn về khi hắn bước đến cùng Linh.

    - Hả?

    Một đám xúm xít quay tròn nhìn Linh. Hắn đứng im, vẻ mặt tự mãn. Không uổng công đầu tư, cô nàng hôm nay xinh kinh khủng.

    - Linh ơi, tại bạn mà tụi này mất cho nó một tháng KFC rồi.

    - Quen lâu chưa? Như thế nào nhỉ?

    - Ủa? Tao tưởng đang quen nhỏ lớp 10?

    Hải, thằng bạn thân nhất của hắn cũng đứng ngoài vụ này. Chứ sao nữa, nó cũng về phe cược với bọn kia khi biết tình án hắn đang lục đục. Linh nhanh nhạy, giả vờ ghen ghen, nhíu mày. Hắn hiểu ý, cười cười thôi đừng nhắc nữa, đang có Linh.

    Mọi người vẫn đang nhìn, dò ý trên khuôn mặt hai diễn viên chính, theo cái kiểu nửa ngờ nửa tin. Bất ngờ, Linh kéo tay hắn lại gần, đặt lên má bạn mình một nụ hôn….

    Tan tiệc, mọi người phụ ở lại dọn dẹp. Xong xuôi, hắn chở Linh về, im lặng suốt đường đi. Cảm giác hắn vẫn đang là bồng bềnh ở trên mây. Sao Linh lại làm thế? Điều này không hề có trong kịch bản. Hay Linh cũng đang thật sự có vấn đề như hắn lúc này đây? Nhưng hắn sẽ như thế nào nếu mọi chuyện đúng là như thế thật? Vui thì vui lắm, nhưng vẫn chưa có gì chắc chắn, mà ai lại dại dột đem đánh đổi tình bạn cho thứ mơ hồ mà bản thân mình còn chưa kịp hiểu ra?

    Cũng như lần trước, về tới nhà, Linh phóng xuống xe, vẫy tay chào. Hắn vẫn ngẩn ngơ, im lặng nhìn. Linh tự nhiên bật cười khúc khích.

    - Tí nữa quên, mai bắt đầu một tháng qua quán phụ tui làm việc. Trao đổi công bằng, hai bên đều có lợi.

    Linh không nhắc gì về nụ hôn. Hắn dỗ mình, thôi có lẽ cô nàng cũng chỉ làm để tăng tính thuyết phục? Ngày mai sẽ đến phụ việc như lời mình đã hứa, dù sao ở cạnh Linh cũng rất vui.

    Nhật ký Linh, ngày cuối tuần…

    …Hắn ngốc thế nhỉ? Nghĩ mình làm tất cả chỉ vì một tháng phụ việc ít ỏi thế sao? Nhưng dù sao cũng “lời” một nụ hôn lên cái kẻ cưa hoài năm lớp 9 mà không đổ.

    Lại tiếp tục có thêm một tháng bắt đầu một kế hoạch hấp dẫn cho tương lai. Mà lần này thì chắc chắn không cần là một vở kịch nữa…
    http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com
     


    do choi tinh duc | Textlink tại đây liên hệ: quangcao@phunuvn.net
  2. visao2105

    visao2105 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    13 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Trả lời: Truyện ngắn tình yêu

    Truyện tình yêu - Chia tay
    - Mình chia tay thôi anh - cô lên tiếng. Không lên giọng xuống giọng, không rào trước đón sau, giống như cô định nói: "Mình về thôi anh" nhưng lại dùng sai từ.

    Anh cười. Uể oải đứng dậy.

    - Ừ, cũng tối rồi. Để anh đưa em về.

    - Không - cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn xa xăm ra biển - ý em muốn nói chia tay nghĩa là hết rồi. Mọi chuyện giữa anh và em nên chấm dứt ở đây.

    Anh hơi sững lại, vẻ khó hiểu nhưng ngay lập tức đã bật cười, anh nghĩ chắc cô đang hờn dỗi chuyện gì.

    - Em đang giận à? - anh kè sát vào tai cô và cố tình nói thật nhỏ giọng. Cô thoáng rùn mình. Anh có một chất giọng rất đặc biệt, nhất là mỗi khi thì thầm, nghe quyến rũ lạ. Cô quay lại nhìn anh, cố mĩm cười thật bình thường, mắt mở to không chớp, cô cần giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng. Cô không muốn anh đọc được điều gì trong đôi mắt cô.





    - Anh biết, em chưa bao giờ giận anh. Trước đã như thế, bây giờ vẫn vậy. Chỉ là, em cảm thấy mệt mỏi lắm. Em không muốn tiếp tục nữa. Thế thôi.

    Nụ cười trên môi anh tắt hẳn. Anh mím môi, thoáng chút bối rối.

    - Cô ấy... ừm... nói gì với em à?

    - Không gì cả.

    - Thế sao em... muốn chia tay?

    Cô thở dài, nhìn thật sâu vào mắt anh. Anh không hiểu ý cô hay giả vờ không hiểu. Trò chơi này đã kéo dài rất lâu rồi. Cô thì muốn có kết quả nhưng anh lại không chịu kết thúc. Anh thoả mãn đứng giữa tình yêu của hai người con gái. Anh không mất gì, ngược lại, anh được rất nhiều. Lần đầu tiên, cô thấy thắc mắc: "Có phải là ích kỷ không khi anh hành động như vậy?".

    - Hay là em... không còn yêu anh nữa? - anh hỏi khi thấy cô im lặng.

    Cô thấy xót xa. Yêu? Chính cô cũng không biết mình có yêu anh không. Cô đã đi bên anh suốt năm năm qua, không hy vọng điều gì. Cô hạnh phúc với những gì mình có. Cô đơn giản chấp nhận vị trí của mình mà không một lần suy xét nó có đúng là dành cho cô không.

    - Em... thật... không còn yêu anh sao? - giọng anh có vẻ run run. Đôi mắt đã ươn ướt.

    Cô luôn bất ngờ trước những phút yếu đuối của anh, mặc dù biết nó sẽ tới. Có lẽ, cô vẫn chưa chấp nhận được những điều hoàn toàn trái ngược cùng tồn tại trong con người anh. Một vẻ ngoài vững vàng rắn rỏi đi chung với một tâm hồn nhạy cảm mong manh. Nghĩ buồn cười. Chính anh cũng không biết tại sao mình lại như thế, vậy mà cô lại hiểu. Cuộc sống bôn ba tự lập từ nhỏ đã tôi luyện anh thành một người đầy bản lĩnh nhưng tình cảm đổ vỡ trong gia đình đã khiến anh yếu đuối đến không ngờ. Cô yêu anh có lẽ một phần là vì vậy. Bởi cái chất cứng cỏi trong anh cho cô cảm giác an toàn và được chở che; còn cái yếu đuối kia thoả mãn sự tự ái và kiêu hãnh rằng cô không là người con gái bình thường như bao người khác.

    - Em yêu anh. Anh luôn biết điều đó - cô nói thật nhẹ nhàng và từ tốn. Điều đó đúng. Đúng như đơn giản một với một là hai vậy.

    - Thế sao em lại nói chia tay?

    - Yêu thì không được quyền nói tiếng chia tay sao?

    - Không. Em yêu anh. Anh yêu em. Vậy tại sao phải chia tay cơ chứ?

    - Bởi vì ngoài anh và em, còn có cô ấy.

    - Cô ấy không là gì hết. - anh hơi cao giọng - Anh không có tình cảm gì với cô ấy cả, em biết điều đó mà.

    - Phải. Nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn loay hoay không dứt được. Và em biết, cô ấy yêu anh nhiều lắm.

    Anh nhăn mặt tỏ ý bực mình.

    - Anh không quan tâm.

    - Nhưng em quan tâm. Nhìn cô ấy đau khổ, em thấy mình như mang tội nặng.

    - Em đừng vớ vẩn. Tội lỗi gì? Cô ấy biết về em, biết về tình cảm của anh dành cho em nhưng cô ấy vẫn chấp nhận bước chân vào. Đó là do cô ấy quyết định, cô ấy đau khổ với ai chứ?

    - Anh không thấy nói thế là tàn nhẫn sao?

    - Không. Anh chỉ nhìn thẳng sự thật để nói thôi.

    Sự thật? Cô mỉm cười chua chát. Sự thật là anh không muốn lựa chọn. Sự thật là cả cô và người con gái ấy đều đau khổ. Người ấy không đủ can đảm rời xa anh. Vì lý do gì? Chính cô cũng không hiểu nỗi. Chỉ biết là trong hai người, phải có một người ra đi. Và cô biết, người ở lại không thể là cô.

    - Đúng là cô ấy đã quyết định thế, nhưng chính anh cũng đâu muốn tránh né chuyện này, phải không? Anh để việc yêu em và việc có cô ấy ở bên cạnh cùng đồng hành trong đời như một sự hiển nhiên. Anh có biết cảm giác của em và của cô ấy như thế nào chăng? Đã bao giờ anh bận lòng?

    - Em khó chịu ư? Sao trước giờ em không nói?

    - Nói để làm gì?

    - Để anh biết.

    - Anh biết rồi thì sao?

    - Thì... thì... - anh ấp úng.

    Cô nhìn anh, thất vọng. Cô quay ra biển, nuốt vội giọt nước mắt đang chực trào khỏi mi.

    - Thôi anh, điều đó không còn quan trọng nữa. Em chỉ mong chuyện chúng mình đừng trở nên quá căng thẳng. Em không muốn đưa anh vào thế khó xử, phải lựa chọn hoặc tình yêu hoặc gia đình. Cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì trong đêm đó cách đây năm năm. Hãy thử trở lại giây phút ấy, chúng mình đang là bạn thân và coi như em từ chối không nhận tiếng "yêu" của anh. Vậy nhé. Mình vẫn là bạn.

    - Em thật lòng muốn thế sao ? - anh nức nở.

    Cô mĩm cười dịu dàng. Đưa tay lau vệt nước mắt cho anh.

    - Anh không thấy như thế là vẹn toàn à? Anh không mất em và anh lại có cô ấy. Ba mẹ anh chắc sẽ vui lắm. Ngoan nào - cô nói kiểu dỗ dành một đứa bé con, ráng sức làm cho giọng mình như đang bông đùa.

    Anh kéo cô lại và ôm thật chặt.

    - Anh không muốn. Cứ như bây giờ không được sao em? - anh nhìn thật sâu vào mắt cô và nhẹ giọng hỏi - như thế này, em không hạnh phúc ư?

    Cô nhìn vào mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một vật sáng trong đôi mắt ấy nhưng mỗi lúc cô đưa tay với thì nó lại tan ra. Cô bắt đầu tự hỏi, phải chăng vật ấy không hiện hữu và cô đang hoài công bắt ánh trăng trong bóng nước? Cô cúi đầu. Có những lúc người ta tự nhiên chẳng biết phải nói gì và im lặng là cách trả lời hay nhất. Anh rụt tay, vẻ ngạc nhiên vẻ đau đớn.

    - Vậy là em đã dứt khoát. Em không cho anh được dự quyền quyết định phải không?

    - Em không nói vậy. Mọi chuyện chưa hẳn đã hết. Em chỉ muốn anh hãy suy nghĩ về những điều em nói. Rồi mình liệu sau.

    Cô đưa tay xắn lại tay áo sơ mi cho anh. Anh không bao giờ chịu cài nút , thích thả cho nó bay lùng thùng. Anh bảo cài nút thì nóng mà xắn lên thì anh không biết làm. Ban đầu vì bực mình thấy anh lôi thôi, cô mới làm giúp. Nhưng sau đó, nói sao anh cũng không chịu học, bảo cô làm đẹp hơn và anh thích được cô "chăm sóc" như thế. Lúc nghe anh lý sự, cô bật cười mà lòng thấy xao xuyến lạ. Rồi cứ mỗi lần hai đứa giận nhau, cái tay áo lại được lôi ra. Cô sẽ im lặng ngồi cẩn thận xếp từng lớp áo, vuốt phẳng phiu để có một đường gấp đẹp. Anh sẽ im lặng ngồi chăm chú ngắm cô. Giây phút ngắn ngủi ấy thường giúp hai người bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn. Đó là nói thời gian đầu lúc mới nhận lời yêu anh, càng về sau, cô coi hành động đó như một thói quen. Một thói quen dễ chịu. Tay áo đã được kéo lên gọn gàng và đẹp mắt. Cô thở mạnh:

    - Thôi, anh về khách sạn trước đi.

    - Em không về ?

    - Không. Em muốn được một lần nhìn theo dáng anh từ phía sau lưng.

    - Thì bây giờ anh quay lưng lại. Em ngắm đi. Rồi thì... mình cùng về.

    Cô vừa cười vừa đẩy.

    - Anh lại thế. Không về em... giận à.

    Anh gãi đầu, vừa cười vừa bước, chốc chốc quay đầu nhìn như chờ đợi xem cô có theo sau không. Cô phải xua tay dậm chân giả vờ dỗi thì anh mới thật sự quay lưng đi. Khi cái dáng cao cao ngang tàng của anh khuất vào bóng cây cọ phía xa kia, bên trên bãi cát trắng , cô mới thong thả đứng lên và đi ra biển. Cô đứng yên cho từng cơn sóng vỗ nhẹ vào chân như thoa như nắn, nhắm mắt lại cho làn gió mơn man trên da thịt như vuốt như ve. Cô chợt thấy lòng thanh thản. Thanh thản vì sau bao nhiêu năm cô đã gỡ được nút thắt trong lòng mình. Cô biết anh sẽ trở về, ngủ khì một giấc chẳng thèm bận tâm suy nghĩ câu chuyện vừa rồi. Anh sẽ cho rằng cô chỉ hù doạ để dày vò anh chốc lát thôi. Ừ, chắc anh cũng chỉ cảm thấy đau khổ trong chốc lát thôi, rồi anh sẽ quên nhanh. Nhanh như sự tồn tại của cô trong cuộc đời anh vậy. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Cô nghĩ. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.

    Cô đi thật nhanh ra hướng bến xe, cô cần cho anh thấy sự kiên quyết của mình, có lẽ anh sẽ giận sẽ trách nhưng... chưa bao giờ bước chân cô lại vang lên vui vẻ thế này!
     

Bài viết tương tự
Tiêu đề Date
Truyện Cổ Tích Giữa Đời Thường 7 Tháng tư 2015
Truyện Về Gia Đình 7 Tháng tư 2015
Tổng Hợp Truyện Cười Hiện Đại 22 Tháng mười hai 2013
Truyện kể về người lớn trong đôi mắt 24 Tháng ba 2013
Truyện: Đừng giận nhé em 12 Tháng ba 2013
Truyện Ngôn Tình - Tựa như tình yêu 6 Tháng chín 2012

Chia sẻ trang này