Thơ hay chủ đề 20/11 - Thơ tri ân ngày nhà giáo Việt Nam

Thảo luận trong 'Sống đẹp' bắt đầu bởi Xinh, 3 Tháng mười một 2012. 7 Trả lời, 41,705 Đọc

  1. Xinh

    Xinh Nhớ! Thành viên VIP

    Tham gia ngày:
    30 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    4,622
    Đã được thích:
    224
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Những bài thơ tri ân ngày 20-11 nhà giáo Việt Nam

    Thầy giáo là ông tiên


    Ngày xưa còn bé hỏi bà

    Bà ơi bà hỡi đâu là ông tiên?

    Bà cười ánh mắt dịu hiền

    Thật ra chẳng có ông tiên ngòai đời.

    Chỉ là cổ tích vẽ vời,

    Nhưng mà nhân quả, đất trời linh thiêng.

    Cháu ơi, cho bà bảo riêng

    Ông tiên chẳng có, bà tiên rất nhiều

    Bà luôn chăm sóc, yêu chiều

    Thế nên cháu biết bà là .. bà tiên.

    Thế nhưng khi cháu đến trường

    Mười hai năm học cháu dường hiểu ra.

    Trong tim bà mãi mãi là

    Bà tiên hiền dịu dù bà đã xa.

    Nhưng mà cháu cũng tìm ra

    Ông tiên nhân hậu không là trong mơ.

    Người là thầy giáo tuổi thơ,

    Thắp lên trong cháu trong cháu ước mơ ngày nào.

    Người là thầy giáo cấp hai,

    Đêm đêm thầy vẫn miệt mài chấm thi.

    Người là thầy giáo cấp ba,

    Cháu luôn kính trọng dù xa thầy rồi!

    Thời gian thì vẫn cứ trôi,

    Bỏ rơi cảm xúc nhỏ nhoi ngày nào.

    Được vào đại học xôn xao

    Trái tim bé nhỏ cháu nào thể quên.

    Một hôm cháu được biết tên

    Của thầy cố vấn cùng thầy đòan viên.

    Quả thầy thấu hiểu thanh niên

    Rất tốt bụng, lại hiền lắm thay!

    Nghe thầy nói chuyện mê say,

    Dường như cháu muốn ngày ngày lắng nghe.

    Măng non giờ đã nên tre,

    Bà ơi! Cháu biết ông tiên trong đời

    Các thầy đâu có xa vời,

    Vẫn luôn gắn bó, không rời sinh viên.

    Đó là ông bụt, ông tiên

    Không phải của truyện cổ tích mà của riêng cuộc đời này.
    __________________________

    Bạn tôi trường cũ

    “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

    Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn”

    - Chế Lan Viên -

    (Nhân ngày 20/11/2010 kính tặng ngôi trường Đức Linh và bạn bè xưa cũ)

    [​IMG]

    Anh lần hồi về lại với trường xưa

    Cơn mưa nhẹ xoay tròn theo dáng lá

    Bạn bè ơi, làm sao ? ta nhớ quá !

    Cứ quắt quay, ngơ ngẩn gọi từng người:

    Anh Mới, cô Liên, anh Đỉnh, chú Mai

    Chú Dũng, Khương, Châu, Sao, Thu, Kim Tiến

    Bao tên gọi khiến lòng ta xao xuyến

    Một đời thơ ... ai réo gọi tên mình !

    Lối cũ ta về gió chẳng chịu yên

    Xao xác thổi để hồn thêm thảng thốt

    Cánh cổng trường bao lần mở khép

    Đón và đưa bè bạn đi về

    Cây me già lịm ngủ trong mê

    “Lá rụng muôn chiều” em thì thầm câu hát

    “Mỗi năm đến hè ...” lòng buồn man mác

    Ghế vắng sân trường, đâu bởi tại mùa thu”

    Tôi đưa bàn tay về thuở hoang vu

    Trống trếnh ngôi trường chở đầy nắng gió

    Năm tháng phiêu bồng kẻ quên, người nhớ

    Ta loay hoay với mãi một con đò

    Thời gian trôi qua chẳng đợi, chẳng chờ

    Vô tâm quá, bỗng thấy đầu điểm bạc

    Bạn bè ơi vỗ tay ta cùng hát

    Đừng khóc ... mà ... buồn quá buổi ra đi

    Đừng khóc ... mà thương quá ... buổi chia ly.

    ______________
    Nhớ

    Thầy vẫn lặng viết từng trang giáo án

    Dòng chữ nghiêng nghiêng chan chứa tình người

    Nhớ dáng thầy ngày xưa trên bụt giảng

    Nét hiền từ pha lẫn chút trầm tư

    Tấm lòng thầy bao la trời biển lớn

    Suốt cuộc đời sẽ mãi mãi không quên

    _______________________

    Ngẫm

    Mỗi năm cứ độ thu sang

    Lòng người háo hức, rộn ràng trường xưa

    Xa xa ở phía rặng dừa

    Có người thầy cũ vẫn chưa yên lòng

    Xa rồi thầy vẫn ngóng trông

    Dõi theo từng bước, thầm mong thành tài

    Thành tài nhưng có mấy ai

    Một lần trở lại mái trường ngày xưa!

    Đò kia thì vẫn cứ đưa

    Nhưng còn vị khách, người xưa đâu rồi!
     


    do choi tinh duc | Textlink tại đây liên hệ: quangcao@phunuvn.net
  2. Xinh

    Xinh Nhớ! Thành viên VIP

    Tham gia ngày:
    30 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    4,622
    Đã được thích:
    224
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
    Thưa Thầy

    Thưa thầy, bài học chiều nay
    Con bỏ quên ngoài cửa lớp
    Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
    Con hóa mình thành bướm và hoa

    Thưa thầy bài tập hôm qua
    Con bỏ vào ngăn khóa kín
    Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
    Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin



    Thưa thầy, bên ly cà phê đen
    Con đốt thời gian bằng khói thuốc
    Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
    Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?


    Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
    Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
    Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
    Soạn bài trong tiếng ho khan



    Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
    Sao con học hoài không thuộc
    Để bây giờ khi con hiểu được
    Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
    (Tạ Nghi Lễ)

    Giờ Học Cuối
    [​IMG]
    Sân trường giờ học cuối
    Cây phượng nở ngàn môi
    Bao la nhìn mây trắng
    Cháy rực trong men đời

    Nôn nao giờ học cuối
    Thầy kể chuyện văn thơ
    Trò chép lời lưu niệm
    Khúc khích cười trong mơ



    Sân trường tung giấy vụn
    Bàn ghế viết chia tay
    Chú lao công quét rác
    Cầm chổi rượt giấy bay


    Ông thầy già đi tới
    Nhìn lớp học đăm chiêu
    Phút suy tư tuổi đỏ
    Giờ tóc đã ban chiều



    Chuông reo giờ học cuối
    Chìm trong tiếng hoan hô
    Chia tay thầy đứa khóc
    Từng nhóm nhỏ hẹn hò



    Trường tôi sao đẹp quá
    Cây bông sứ rất già
    Vẫn đơm hoa thơm ngát
    Thầy ơi ! Con đi xa



    Tan trường giờ học cuối
    Thầy tóc trắng như hoa
    Bông gốc già bông sứ
    Hôn từng đứa con qua
    Lan Cao



    Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
    Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
    Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
    Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

    Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
    Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
    Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
    Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

    Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
    Dường như cô già đi mấy tuổi
    Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
    Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

    Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
    Là một lớp người lớn lên và biết sống
    Mặt đất như trời xanh mơ mộng
    Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

    Khởi đầu cho một chuyến đi xa
    Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
    Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
    Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...

    Thầy và chuyến đò xưa

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

    Nguyễn Quốc Đạt


    Con với thầy

    Con với thầy
    Người dưng nước lã
    Con với thầy
    Khác nhau thế hệ

    Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
    Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
    Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
    Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn theo tôi những lời động viên
    Mỗi khi tôi lầm lỡ
    Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
    Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

    Qua buồn vui, qua những thăng trầm
    Câu trả lời sáng lên lấp lánh
    Với tôi thầy ký thác
    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn dài và xa
    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
    Từng bước một tôi bước
    Với kỷ niệm thầy tôi...

    Phạm Minh Dũng


    Lời ru của thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    (Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

    Đoàn Vị Thượng


    Xin lỗi các em

    Tôi đâu phải người làm nông
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
    Chuông reo tan buổi dạy rồi
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

    Trách mình đứng trước các em
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
    Rụng dần theo bụi phấn bay
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

    Dẫu là lời giảng của mình
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
    Dẫu là tiết học vừa tan
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

    Hiểu dùm tôi các em ơi
    Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
    Cảnh đời chộn rộn bán mua
    Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

    Vờ quên cuộc sống bên ngoài
    Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
    Dở hay, yêu ghét, trắng đen
    Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

    Ai còn dằn vặt đêm sâu
    Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
    Thật lòng tạ lỗi các em
    Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

    Trần Ngọc Hưởng


    Bụi phấn xa rồi

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

    Thái Mộng Trinh


    Nhớ cô giáo trường làng cũ

    Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    Nguyễn Văn Thiên


    Hoa và ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    Phạm Thị Thanh Nhàn


    Nghe thầy đọc thơ

    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

    Trần Đăng Khoa


    Nắng ấm sân trường

    Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
    Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
    Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
    Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

    Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
    Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
    Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
    Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

    Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
    Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
    Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
    Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

    Em ngồi yên uống suối mật trong lành
    Thời gian như dừng trôi không bước nữa
    Không gian cũng nằm yên không dám cựa
    Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

    Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
    Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
    Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
    Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...

    Nguyễn Liên Châu


    Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...


    KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU

    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

    Lá Me


    KHÔNG ĐỀ

    Cầm bút lên định viết một bài thơ
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
    Biết bao giờ con lớn được,
    Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
    Những con chữ đều đều xếp thẳng
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
    Có những điều vô cùng giản dị
    Sao mãi giờ con mới nhận ra.

    Nguyễn Thị Chí Mỹ


    GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Và chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

    Nguyễn Thụy Diễm Chi


    THẦY

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    Ngân Hoàng


    LỜI CỦA THẦY

    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống

    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thủa học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ


    THẦY
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...



    LỜI CỦA THẦY
    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống
    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thủa học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ


    Khi thầy về nghỉ hưu
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


    Không đề

    Cầm bút lên định viết một bài thơ
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
    Biết bao giờ con lớn được,
    Thầy ơi !

    Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
    Những con chữ đều đều xếp thẳng
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
    Có những điều vô cùng giản dị
    Sao mãi giờ con mới nhận ra.

    Bài này không nhớ nhan đề! Không biết tác giả!

    Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
    Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
    Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
    Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

    Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
    Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
    Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
    Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

    Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
    Dường như cô già đi mấy tuổi
    Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
    Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

    Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
    Là một lớp người lớn lên và biết sống
    Mặt đất như trời xanh mơ mộng
    Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

    Khởi đầu cho một chuyến đi xa
    Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
    Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
    Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...


    2. Người lái đò
    -Thảo Nguyên

    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

    3. Khi thầy về nghỉ hưu

    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


    Lời Ru Của Thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em.

    Thầy Cô

    Thầy chính là những vì sao thắp sáng
    Là đèn đường soi rạng lối em đi
    Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
    Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

    Mỗi năm chỉ có một lần
    Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
    Học trò bao nét điểm tô
    Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

    Trời thu nắng đẹp tưng bừng
    Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
    Tung tăng biểu lộ ân tình
    Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành

    Bây giờ vài phút mỏng manh
    Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
    Ngày vui nhà giáo sum vầy
    Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau

    (Sưu tầm)

    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    (Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

    Trời Sao...

    Bầu trời ngàn sao lấp lánh
    Lung linh ước vọng học trò
    Mái trường long lanh mắt sáng
    Ngời ngời ước vọng thầy cô...

    Trường ơi, là dòng sông mát
    Giọt trong kiến thức loài người
    Cho em tắm trong sự thật
    Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.

    Trường ơi, mái nhà em đấy
    Tuổi thơ gởi mãi nơi này
    Bảng đen nở dòng chữ trắng
    Tay thầy vẫy ước mơ bay.

    Thầy chưa từng dang tay đánh
    Búp hoa còn giấu trong cành
    Tuổi thơ cần nhiều cá tính
    Cho đời đủ sắc tươi xanh

    Cô ơi dang đôi tay rộng
    Ôm em siết chặt vào lòng
    Để đôi mắt em ngấn lệ
    Long lanh hạt ngọc tình thương

    Cô ơi ngọt ngào giọng nói
    Bây giờ đời thiếu tiếng ru
    Tình thương chảy trên trang giấy
    Vào đời rửa sạch nỗi đau

    Thầy cô cùng nhau thắp sáng
    Niềm tin trong mắt học trò
    Ngàn sao giữa trời ước vọng
    Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

    VỀ THĂM LẠI THẦY

    Cách xa thầy đã mấy năm
    Chiều nay em mới về thăm lại thầy

    Ngoài đồng hương lúa ngất ngây

    Thầy nhìn em mắt vẫn đầy yêu thương

    Ruổi rong khắp mọi nẻo đường

    Vậy mà quên lãng ngôi trường thân quen

    Quên công ơn, quên sách đèn

    Mải lo cơm áo, bon chen với đời

    Thật là lỗi quá thầy ơi

    Lời xưa em đã... để rơi tháng ngày.




    trò văn và thầy toán

    giá con số biến thành thơ thầy nhỉ
    thì trò văn có lẽ chẳng nhức đầu
    và thầy toán chẳg phải cầm thước kẻ
    khj cô trò cứ mãi ngó đi đâu

    câu hỏi ấy dẫu ko la vô nghiệm
    đừng trách em ấp úng chẳng nên lời
    sao thầy cứ nghiêm như là định lí
    vì tất cả chỉ tương đối thầy ơi

    thầy lắc đầu chắc các em quậy lắm
    phút lặng yên trên bục giảng thầy buồn
    chắc môn toán và trò văn trái dấu
    trò học hoài nhớ mỗi thước thầy thôi.....

    Thầy và chuyến đò xưa
    Nguyễn Quốc Đạt

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...







    Con với thầy
    Phạm Minh Dũng

    Con với thầy
    Người dưng nước lã
    Con với thầy
    Khác nhau thế hệ

    Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
    Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
    Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
    Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn theo tôi những lời động viên
    Mỗi khi tôi lầm lỡ
    Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
    Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

    Qua buồn vui, qua những thăng trầm
    Câu trả lời sáng lên lấp lánh
    Với tôi thầy ký thác
    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn dài và xa
    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
    Từng bước một tôi bước
    Với kỷ niệm thầy tôi...


    Xin lỗi các em
    Trần Ngọc Hưởng

    Tôi đâu phải người làm nông
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
    Chuông reo tan buổi dạy rồi
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

    Trách mình đứng trước các em
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
    Rụng dần theo bụi phấn bay
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

    Dẫu là lời giảng của mình
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
    Dẫu là tiết học vừa tan
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

    Hiểu dùm tôi các em ơi
    Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
    Cảnh đời chộn rộn bán mua
    Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

    Vờ quên cuộc sống bên ngoài
    Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
    Dở hay, yêu ghét, trắng đen
    Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

    Ai còn dằn vặt đêm sâu
    Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
    Thật lòng tạ lỗi các em
    Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!



    PHẤN TRẮNG


    Dạy em từ thuở chín mười
    Ngày ấy tóc cô dài lắm
    Như mây biếc trời xanh thẳm
    Nâng mùa thu lên mênh mông.
    Ngày qua tháng lại chất chồng
    Gót cô dẫm mòn bục giảng
    Bao lớp học trò mắt sáng
    Cũng ngần ấy bụi phấn bay.
    [​IMG]
    Hạt rơi vào mắt xót cay
    Hạt vương trên đầu tóc bạc
    Mỗi lần heo may xao xác
    Cô ơi, em sợ… lá vàng!
    Biết không thể níu thời gian
    Vẫn giật mình kêu thảng thốt
    Tin cô… bay về đột ngột
    Tối sầm cả mặt trời thu.
    Đưa cô về cõi sương mù
    Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào
    Một đời phấn trắng chiêm bao
    Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?
    Nguyễn Ngọc Hưng

    Cô giáo miền quê
    Thương em cô giáo miền quê
    Đường làng trơn trượt… lối về trời mưa
    Nụ cười theo nón đong đưa
    Trên tay đôi guốc… còn chưa kịp mòn
    Học trò chưa kịp lớn khôn
    Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi
    Thương em… rồi bỗng thương tôi
    Đường không đủ rộng sánh đôi theo về
    Em là cô giáo miền quê
    Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn
    Gió giông một cái liếc tình
    Tôi mang ngơ ngẩn theo mình… về đâu?

    . Nguyễn Thanh Xuân



    Bụi phấn xa rồi
    Thái Mộng Trinh

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!






    Nhớ cô giáo trường làng cũ
    Nguyễn Văn Thiên

    Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    Hoa và ngày 20-11
    Phạm Thị Thanh Nhàn

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.





    Nghe thầy đọc thơ
    Trần Đăng Khoa


    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
    GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
    (Nguyễn Thụy Diễm Chi)

    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non​
    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm​
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá​
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Và chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

    Nắng ấm sân trường
    Nguyễn Liên Châu

    Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
    Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
    Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
    Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

    Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
    Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
    Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
    Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

    Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
    Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
    Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
    Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

    Em ngồi yên uống suối mật trong lành
    Thời gian như dừng trôi không bước nữa
    Không gian cũng nằm yên không dám cựa
    Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

    Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
    Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
    Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
    Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...

    Thầy
    Ngân Hoàng

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...


    Nghĩ Về Thầy

    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
    Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
    Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
    Thấp thoáng chao nghiêng...
    Khiến con chạnh nhớ về Người
    Và câu chuyện năm xưa...

    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
    Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.


    NGƯỜI LÁI ĐÒ
    Thảo Nguyên

    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

    Bàn Tay Của Cô

    Có một miền đất rất xa
    Nơi bàn tay cô để lại
    Bàn tay ngọt ngào hoa trái
    Thành phố trên trang sách em

    Cô ngồi soạn bài đêm đêm
    Lung linh ánh đèn tỏa sáng
    Mỗi ngày đứng trên bục giảng
    Dắt em từng bước vào đời

    Xôn xao âm thanh đất trời
    Trên bàn tay cô đã dắt
    Bàn tay lặng thầm dìu dắt
    Cho em cả một bầu trời.

    Dấu Xưa

    Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm
    Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
    Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
    Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
    Những "dấu xưa" một thời thơ dại
    Những hồn nhiên như lá giao mùa...
    Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua
    Thèm níu được thời gian con mười bảy...

    Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
    Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
    Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha
    Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
    Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
    Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...


    Cô ơi!

    Rời mái trường thân yêu
    Bao năm rồi cô nhỉ?
    Trong em luôn đọng lại
    Lời dạy bảo của cô

    Ngày ấy vào mùa thu
    Bước chân em rộn rã...
    Cô không lời từ giã
    Xa trường tự lúc nào

    Em ngỡ như chiêm bao
    Cô về đâu, chẳng biết?
    Vẫn vang lời tha thiết
    Từ giọng cô dịu hiền

    Thời gian bước triền miên
    Cô chưa lần quay lại
    Chúng em nhớ cô mãi
    Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô vỗ về...
    Nay chúng em khôn lớn
    Ngày rời trường gần đến
    Bao giờ gặp lại cô?!

    (Thảo Thảo)

    Nhớ Trường Xưa

    Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
    Ta ước mình được trở lại trường xưa
    Qua bao năm bên xứ người xa lạ
    Trong cô đơn ao ước một ngày về.

    Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
    Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
    Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
    Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.

    Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
    Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
    Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
    Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay.

    Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
    Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
    Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
    Mang yêu thương trong buổi mới vào trường.

    Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
    Với thời gian còn lại được những gì
    Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
    Luôn hướng về trường cũ ở quê hương.

    Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
    Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
    Nét mực khô lệ chảy dài trên má
    Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

    (Sưu tầm)

    Con Với Thầy

    Con với thầy
    Người dưng nước lã
    Con với thầy
    Khác nhau thế hệ

    Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
    Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
    Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
    Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

    Vẫn theo tôi những lời động viên
    Mỗi khi tôi lầm lỡ
    Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
    Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

    Qua buồn vui, qua những thăng trầm
    Câu trả lời sáng lên lấp lánh
    Với tôi thầy ký thác
    Thầy gửi tôi khát vọng người cha

    Đường vẫn dài và xa
    Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
    Từng bước một tôi bước
    Với kỷ niệm thầy tôi...

    (Phạm Minh Dũng)

    Trường Cũ

    Đã lâu rồi không về thăm trường cũ
    Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương
    Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường
    Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ

    Thời gian ơi xin hãy quay trở lại
    Mang em về kỷ niệm dấu yêu
    Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều
    Thầy cô đã mở đường em tiếp bước

    Ngày hôm nay những gì em có được
    Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em
    Thầy trồng cây cho bóng mát sau này
    Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi

    Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại
    Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta.

    (Sưu tầm)

    Thầy!

    (Kính tặng các thầy giáo)

    Thầy tôi đó, ngày xưa hình dáng đó
    Vẫn uy nghi như lúc gọi trả bài
    Nhớ buổi chiều hay những sớm mùa thu
    Thầy vui vẻ, đưa tay xoa đầu trẻ

    Ôi vui lắm khi thấy thầy còn mạnh khoẻ
    Vẫn thanh tao, dáng vẻ giống ngày nào
    Thương quý mến, tràn dâng nhiều kỷ niệm

    Ngôi trường nhỏ, trách nhiệm thầy còn đó
    Dạy chúng con, mai sẽ lớn nên người
    Đến nay đây con đã quá ba mươi
    Tóc chưa bạc nhưng con đà chững chạc

    Kỷ niệm xưa giờ hiện lên dào dạt
    Tình thầy trò bát ngát lắm bao la
    Trải mấy năm qua, thầy đã đi xa
    Nay trở lại, trường xưa đang tu sửa

    Lúc thiếu thời, nhớ chăng ngày hai bữa
    Con ê a, làm toán, tập viết văn
    Thầy dạy chúng con cần phải nhớ rằng
    "Học tập tốt, siêng năng, lo chăm chỉ"

    Mà giờ đây, ngót phần tư thế kỷ
    Đứa thành danh, đứa ẩn sĩ chốn quê
    Tết năm nay thầy tôi đã trở về
    Vui vẻ quá, tặng người con xin viết
    Tình thầy trò càng già, càng thắm thiết
    Đạo Khổng Trinh, lưu viết nhớ ơn sâu
    Gặp thầy đây, con xin có đôi câu
    Chúc thầy đặng: an khương trường đắc thọ

    (Phước Đồng)


    Thầy

    Sâu thẳm trời xanh
    Thầy là mây trắng
    Đem lại ước mơ
    Tự do, hạnh phúc

    Đại dương xa xăm
    Thầy là ngọn sóng
    Nhấp nhô xào xạc
    Xanh biếc một màu

    Thầy với bóng đêm
    Lại là ngọn nến
    Sưởi ấm ước mơ
    Tương lai thắp sáng

    Trong trái tim tôi
    Thầy là mây trắng
    Ngọn sóng vút cao
    Lung linh ánh nến

    (Sưu tầm)

    Thầy Ơi...!

    Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
    Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
    Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ
    Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích

    Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
    Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
    Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm
    Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng!

    Đã đi qua một thời và con đã lớn
    Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô
    Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
    Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.

    Ở nơi xa theo hương bay của gió
    Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu.

    (Hàn Hồng Hân)

    Hoa Và Ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    (Phạm Thị Thanh Nhàn)

    Thầy

    Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
    Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
    Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
    "Tiên học lễ, hậu học văn..."

    Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
    Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
    Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
    Chúng con buồn
    Quả lựu rưng rưng

    Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
    Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
    Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
    Bắt cầu dừa cho chúng con sang

    Ba mươi năm
    Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
    Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
    Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
    Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng

    Thầy ơi
    Cánh đồng tháng mười lụt lội
    Chậm muộn con về dâng một nén nhang
    Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
    Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên

    (Sưu tầm)


    Thời đã xa

    Trở lại sân trường
    Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ
    Chùm phượng đỏ hôm nao
    Giờ chỉ xanh màu lá
    Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!

    Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta
    Còn đâu nữa những giờ học
    Thả hồn theo gió
    Lời mắng nhẹ nhàng của thầy
    Giờ đây nghe xa quá!
    Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!

    Thật ư
    Thời học trò đã xa
    Tuổi thơ cũng vụt qua
    Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ
    Thầy cô bạn bè ơi!
    Biết vao giờ gặp lại
    Thời gian thì trôi mãi
    Trôi xa!!
    TÌNH BẠN
    (…)

    Anh và tôi học chung cùng một lớp
    Tôi với em chẳng cùng lớp trường nào
    Ta là bạn chẳng phân chia giai cấp
    Một sức mạnh vô hình sâu thẳm trong tim

    Chỉ mới đây thôi gặp chẳng chào
    Ấy vậy mà giờ thân biết bao
    Tình bạn gắn kết bao người lại
    Có nhiều bạn tốt đáng tự hào!
    Có những buồn vui cùng sẻ chia

    Bao nhiêu kỉ niệm mãi khắc ghi
    Tình bạn trên đời như sao sáng
    Sáng mãi như là mặt trời kia
    Ngẫm nghĩ rằng…

    Nếu sống trên đời không có bạn
    Ai sẽ cùng tôi đi suốt quãng đường dài
    Là con người chúng ta cần đoàn kết
    Tô điểm cho đời thêm rạng ngời

    Vì vậy bạn ơi, này bạn ơi
    Đừng có bao giờ xa cách tôi
    Không phải anh em nhưng tình như ruột thịt
    Tôi có thêm bạn đời thêm tươi

    Này những người bạn bên cạnh tôi
    Tôi người hạnh phúc nhất trên đời
    Bạn đã cho tôi niềm tin mãnh liệt
    Biết nói sao đây, chẳng thành lời!

    Tôi gửi đến bạn lời cảm ơn
    Hãy bỏ qua đi lúc giận hờn
    Tình bạn chúng ta mãi gắn bó
    Càng giận ta càng thân nhau hơn

    Rồi cũng có ngày ta chia tay
    Chỉ còn lại tôi ngồi nơi đây
    Luôn chúc cho bạn gặp may mắn
    Một ngày không xa lại sum vầy
    Tôi ở phương nam, bạn phương tây
    Dù ở đâu trên trái đất này

    Nhưng lòng chúng ta luôn gắn bó
    Thì tình bạn này mãi đắp xây…
    T5Q




    TÌNH THẦY TRÒ

    Mười hai năm tuổi học trò ngắn ngủi
    Cả cuộc đời chỉ chiếm một phần thôi
    Nhưng để lại trong tôi nhiều kỉ niệm
    Với mái trường, cùng bạn bè, thầy cô

    Bao lứa học sinh như bao đợt sóng xô
    Dạt vào bờ mãi không bao giờ nghĩ
    Thầy cô vẫn làm việc chăm chỉ
    Tất cả vì học sinh thân yêu

    Và từng chiều, từng chiều, từng chiều…
    Bên cửa sổ soạn từng trang giáo án
    Để ngày mai thầy còn phải lên lớp
    Dạy kiến thức cho học sinh vào đời

    Chúng em luôn biết ơn thầy, thầy ơi
    Luôn ghi khắc hình bóng thầy mãi mãi
    Từ đáy lòng chúng em xin được nói
    Thầy là thầy, là bố của chúng em

    Sao tóc thầy cứ ngày càng bạc thêm
    Vì bụi phấn, vì thời gian trôi mãi
    Nghĩ đến thầy chúng em thầm hứa mãi
    Phải thật chăm cố gắng học hành

    Để mai này đất nước mãi thêm xanh
    Một cường quốc vừa thật giàu và mạnh
    Ôi tình thầy trò không có gì so sánh
    Thật thiêng liêng, bao xúc động dâng trào

    Tình cảm đó cứ ngày một dâng cao
    Tạo sức mạnh cho chúng em bước tiếp
    Những dòng thơ mà chúng em viết
    Là những điều sâu thẳm trong tim…

    Suốt đời này chúng em mãi đi tìm
    Ôi kiến thức như một vùng cát trắng
    Dù khó khăn nhưng vẫn luôn cố gắng
    Không phụ lòng thầy kì vọng năm xưa

    Thầy đang dạy_ngoài trời vẫn đang mưa
    Mưa mỗi lúc, càng ngày càng nặng hạt
    Và thầy cô, và chúng em vẫn hát
    Vì một niềm tin, hy vọng vào tương lai

    Cả con đường phía trước đang còn dài
    Lời dặn dò của thầy luôn đọng mãi
    Hình bóng thầy luôn ghi khắc không phai …..


    Bài thơ chia đôi
    Tặng các thầy nhân ngày 20-11

    Em viết lòng mình bằng một bài thơ
    Đem chia làm hai nửa
    Nửa xa xưa, em tặng cô là mẹ
    Nửa hôm nay, em kính tặng các thầy
    Mưa gió chập chùng mẹ tần tảo đêm ngày
    Nhuốm tóc bạc nhường em cả thanh xuân tuổi trẻ...

    Một nửa đời em
    Cách làm người là của mẹ
    Hạnh phúc cuối cùng của mẹ ở nơi em...

    Một nửa đời em
    Tri thức muôn phương
    Thầy góp nhặt trao cho em tất cả
    Những kiến thức, những kỹ nghệ tối tân vô giá
    Viên phấn trên tay thầy mòn mỏi nhường lại thời gian...

    Hai nửa con người em
    Từ hai người thầy trao tặng
    Bài thơ em chia đôi với tất cả lòng biết ơn, kính trọng
    Theo suốt trong em trọn vẹn một kiếp người







    Hoa Và Ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.[​IMG]
    Thầy cô là vì sao thắp sáng
    Để soi rạng đường lối em đi.
    Thầy cô là người mà trời dành để
    Chăm sóc, dạy dỗ chúng em thành người.


    Mỗi năm duy chỉ một lần
    20-11, ngày lễ cô thầy.
    Học trò bao nét thơ ngây
    Lập thành tích tốt mừng cô, mừng thầy.


    Trời thu nắng đẹp hây hây
    Chúng em họp lại mừng cô, mừng thầy.
    Mừng ngày nhà giáo sum vầy, tươi vui.


    Cuối cùng kính chúc thầy cô
    Chúc thầy cô khoẻ, trồng người tiếp sau.


    Cảm ơn thầy đã tận tình dạy bảo
    Cảm ơn cô với dòng chữ ngọt ngào
    Xin chúc thầy cô luôn luôn tươi mãi
    Cho chúng em những bài học cuộc đời

    Hôm nay tôi biết làm thơ
    Công cô dạy dỗ công thầy sửa sai
    Toán pháp công dân địa lý
    Hình học vạn vật phương trình anh văn
    Hôm nay tôi nhớ công thầy dạy cho


    Những câu thơ thư pháp về người thầy


    408.Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

    409.Tôn sư trọng đạo

    410.Ân sư vĩnh ký

    411.Dòng sông sâu con sào dài đo được
    Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la

    412.Thời gian dẫu bạc mái đầu
    Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

    413.Ơn của thầy bao la vô tận
    Biển rộng sông dài có sánh được đâu

    414.Chân trời góc bể có lúc tận cùng
    Ơn thầy cô không bao giờ cùng tận


    415.
    Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
    Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm

    416.Mai đây trên bước đường dài
    Công thành danh toại nhớ hoài ơn cô

    417.
    Lời cô giảng dạy khuyên răn
    Là hành trang của tháng năm vào đời

    418.Ơn thầy vời vợi non cao
    Học trò khắc cốt ghi sâu suốt đời

    419.Ơn cô tô điểm vàng son
    Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

    420.Người bắt cầu đưa em sang sông
    Dẫu ngàn năm vẫn nhớ câu ơn người

    421.Em vẫn biết đời người là hữu bạn
    Nhưng lòng cô là vô hạn tình người

    422.Dẫu mai đi trọn phương trời
    Những lời thầy dạy đời đời khắc ghi

    423.Cảm ơn thầy cho em tất cả
    Người cho em cuộc sống muôn màu

    424.Thầy cô luôn là ngọn đèn soi sáng
    Dẫn lối em đi đến những ước mơ

    425.Phượng hồng treo giữa tiếng ve
    Hành trình vạn nẻo vẫn nghe lời thầy

    426.Ơn truyền trao hôm nào đang còn đó
    Nghĩa thầy trò muôn một vẫn còn đây

    427.Bàn tay thầy mòn mỏi viên phấn trắng
    Gánh tình thương rong ruổi khắp học đường

    428.Thầy ơi con trẻ khắc ghi
    Người hao mòn sức cũng vì chúng con

    429.Thầy đã vun xới ước mơ
    Con đã thực hiện giấc mơ của người

    430.Âm vang lời giảng hôm nào
    Ngày nay con đọng dạt dào thầy ơi

    431.Thầy là người bố thứ hai
    Đỡ nâng con trẻ nên tài đức nhân

    432.Ơn giáo dưỡng một đời nên huệ mạng
    Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền

    433.Ơn cô ươm xanh vườn trí thức
    Nghĩa thầy dìu dắt đến tương lai

    434.Muốn sang thì bắc cầu Kiều
    Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy

    435.Thầy cô luôn là điểm tựa
    Để chúng em vững bước mai sau

    436.Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
    Mười hai năm học đong đầy tình thương

    437.Mẹ cha công đức sinh thành
    Ra trường thầy dạy học hành cho hay

    438.Thầy như ánh nắng lung linh
    Thầy là ngọn đuốc quang minh con tầm

    439.Lời cô khuyên bảo dặn dò
    Chắc chiu tình mẹ chuyến đò trí nhân

    440.Khôn nguôi nỗi nhớ người xưa
    Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

    441.Ngọc bất trắc bất thành khí
    Nhân bất học bất tri lý

    442.Dù cho tung cánh muôn phương
    Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không quên

    443.Bụi thời gian không làm mờ trang sách
    Chỉ mái tóc thầy vắt điểm hoa tiêu

    444.Ơn cô tô điểm vàng son
    Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

    445.Em vẫn biết đời người là hữu bạn
    Nhưng lòng cô là vô hạn tình thương

    446.Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
    Những điều hay trong sáng thơ ngây

    447.Cám ơn thầy cho em tất cả
    Thầy cho em cuộc sống muôn màu

    448.Thầy cô luôn là điểm tựa
    Để chúng em vững bước mai sau

    449.Chùa xưa tan vào mây trắng
    Ơn thầy con vẫn mang theo

    450.Chữ thầy trong cõi người ta
    Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy

    451.Ơn cô tô điểm vàng son
    Tỏa vầng trí tuệ trăng tròn ước mơ

    452.Dù cho tung cánh muôn phương
    Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không phai

    453.Thời gian dẫu bạc mái đầu
    Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

    454.Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
    Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

    455.Thương hoài ghế gỗ bàn nâu
    Ấm hơi bè bạn chụm đầu sớm trưa

    456.Chiều nay nắng đọng bên đường
    Ôm hoài vọng cũ vấn vương lời thầy

    457.Thầy tôi vóc dáng hao gầy
    Đem nguồn sinh lực truyền đầy tuổi thơ

    458.Tuổi thơ con gọi thầy cô
    Bạc đầu con vẫn lạy thầy thưa cô

    459Thầy trút hết tâm vầng trăng khuyết
    Mong đời đầy đặn mảnh trăng non

    460.Hồn quê hồn nước hồn sông núi
    Dáng chữ dáng thầy dáng tương lai

    461.Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
    Ba công đức ấy sánh tày biển Đông

    462.Mùa thu rêu phong tường cũ
    Lá me lả tả cuối thềm
    Có đàn sẻ về đây ngủ
    Nghe lời cô giảng dịu êm

    463.Mai xa rồi ta gửi lại trường xưa
    Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
    Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
    Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

    464.Đò xưa lớp lớp muôn dòng chảy
    Trò nay dâng kính vạn đóa hồng
    Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
    Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

    465.Ơn thầy dẫn con vào rừng tri thức
    Nghĩa cô dắt trò đến biển yêu thương
    Người bắc cầu đưa em sang sông
    Dẫu nghìn năm luôn nhớ công ơn người

    466.Phượng rơi gợi nhớ những chiều
    Bạn bè chung bước ôi nhiều thân thương
    Ơn thầy soi lối mở đường
    Trường xưa yêu dấu vấn vương bao ngày

    467.Thầy là ông lái đò
    Tôi là lữ khách học trò sang sông
    Mai kia xoay bắc trở đông
    Lòng tôi vẫn nhớ về ông lái đò

    468.Cô là người gieo ánh sáng,
    Cho chồi em xanh tươi
    Cô là người khơi suối nước.
    Cho sông em lớn trôi

    469.Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
    Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
    Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết
    Công ơn người thầy

    470.Mai xa rồi ta gởi lại trường xưa
    Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
    Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
    Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

    471.Chân trời góc biển có lúc tận cùng
    Chỉ có công ơn thầy cô vô cùng tận
    Khôn nguôi nỗi nhớ ngày xưa
    Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

    472.Đường đời vạn nẻo vui buồn
    Trong đầu con vẫn luôn luôn có thầy
    Hình cô đậm nét tim này
    Đưa con qua những chuỗi ngày khó khăn

    473.Phổ biến văn chương muôn thuở ghi tâm ân giáo hóa
    Lưu truyền đạo đức ngàn thu khắc cốt nghĩa khai thông

    474.Con phương xa từ nửa vòng trái đất
    Vẫn nặng lòng với lời giảng thầy cho
    Thầy còn đó âm thầm như bến đợi
    Đến giảng đường chờ đợi những đứa con xa

    475.Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức
    Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương
    Trên bục giảng cùng bảng đen phấn trắng
    Mỗi thầy cô là một tấm gương soi
    Phấn trắng cho em kiến thức vào đời
    Bảng đen giúp em nhớ về cội nguồn cuộc sống



    BỤI PHẤN

    Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
    Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi
    Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
    Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

    Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
    Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
    Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
    Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

    Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
    Phấn chì bụi phủ tóc như mây
    Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
    Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

    Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
    Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
    Bụi thời gian cứ bay theo gió
    Nào biết rày mai sẽ thăng trầm

    Rơi như lá úa nay lìa cành
    Trên đường gian khổ hóa mong manh
    Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
    Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

    Có biết ngày mai sẽ ra sao
    Hạt mầm thầy nảy biết là bao
    Bụi trần phấn toả mau phai thắm
    Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

    Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
    Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
    Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
    Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

    Con vẫn yêu sao những điểm 10
    Yêu thầy trách phạt học mà chơi
    Phút giây ngày ấy như sống lại
    Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

    Làm sao để trở lại ngày xưa
    Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
    Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt
    Quên những trận đòn đã từng chưa?

    Ngày nay con vẫn giữ ân tình
    Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
    Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
    Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

    Khi con cất bước xa mái trường
    Tuổi người đã đủ để vấn vương
    Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
    Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

    Sưu tầm
    Thơ


    Con làm thơ, chỉ bởi yêu Thầy đó

    Tình Yêu Thầy truyền sang

    Văn thơ, Thầy uốn nắn

    có gì của con đâu ?

    con không nhận công đầu .



    Trong yêu thương, không có chuyện tình cờ

    mà chỉ có Thánh Linh dìu dắt

    Thần Khí Thầy luôn luôn sắp đặt

    cho văn từ bỗng hóa thành thơ !



    Người ta nói: thơ con có hồn

    Con đứng lặng, cổ mình nghèn nghẹn ...

    Con biết hồn từ đâu đến,

    Không phải như giọt nến

    Nhè nhẹ rơi rơi,

    Không phải như hương trời

    Bàng bạc trong vũ trụ,

    Hồn chỉ đến vừa đủ

    làm cho thơ nồng say,



    Thầy rót mật vào đây

    Dù thơ con bất xứng,

    Thầy muốn thơ dìu dịu

    Và chỉ nói một điều :

    Chuyện Một Người chết vì yêu,

    Sống lại cũng vì yêu !



    Thơ nhẹ nhàng như hơi thở

    Mà phá vỡ thành quách cô liêu,

    Ôi ! Ngôn ngữ của Tình Yêu

    Năng lực của Tình Yêu

    Luôn luôn kỳ diệu !

    Dù người làm thơ tội lỗi trăm chiều

    Thơ nói nhiều,

    Nói mãi về Thầy không biết chán.



    Từ sáng sớm đến chiều buông

    Thơ vẫn thấy lòng thương không cạn,

    Có khi Thơ tìm bạn

    Như cơn khát tìm nhau,

    Hay Thơ mang niềm đau

    Lúc Thầy không ở đó,

    Lời ru trong làn gió

    Nghe thì thầm đây đó tiếng tri âm ...



    Con có gì đâu để tiến dâng ?

    Quỳ gối nguyện cầu

    Viếng chầu Thánh Thể

    Con chắp nối, chắp nối từng câu

    Thơ vụng dại,

    Như tấm lòng trải rộng cho nhau...



    Ba mươi sáu năm

    Thầy ơi, mỗi Thánh Lễ vẫn như buổi ban đầu,

    khi Rước Chúa lần thứ nhất

    Vai run lên từng chập

    Đầu cúi xuống thật sâu ...



    Rồi sau hết

    Ngày con chết

    Người ta thấy hoa cài trên mộ,

    Hoa sẽ tàn, sẽ héo, nhưng sẽ nói lên một điều :

    Là người dưới mộ vẫn còn yêu !

























































     
  3. Xinh

    Xinh Nhớ! Thành viên VIP

    Tham gia ngày:
    30 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    4,622
    Đã được thích:
    224
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Việt Nam
  4. hanhtrinhdichthuc

    hanhtrinhdichthuc Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    2 Tháng chín 2013
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    1
    Nhiều bài thơ hay quá :)
     
  5. samny

    samny Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2013
    Bài viết:
    229
    Đã được thích:
    177
    Giới tính:
    Nữ
    nhiều bài thơ hay phải chép lại mới được
     
  6. kieuha01

    kieuha01 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14 Tháng tám 2014
    Bài viết:
    57
    Đã được thích:
    10
    Giới tính:
    Nữ
    Thầy cô là người đưa đò cho chúng ta qua sông.
     
  7. codon1visao

    codon1visao Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    24 Tháng chín 2014
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Giới tính:
    Nữ
    thơ hay, like ủungrhooj chủ topic nào :D
     
  8. tramy191

    tramy191 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    9 Tháng mười một 2015
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0

Bài viết tương tự
Tiêu đề Date
Những mẫu thư tri ân ngày 20/11 3 Tháng mười một 2012
Những tin nhắn ý nghĩa ngày 20/11 1 Tháng mười một 2012
Những lời chúc thầy cô hay nhất nhân ngày 20/11 28 Tháng mười 2012
Thơ thư pháp hay nhân ngày nhà giáo 20/11 14 Tháng mười 2012

Chia sẻ trang này

Users found this page by searching for:

  1. thơ 20/11

    ,
  2. chủ đề 20/11

    ,
  3. thơ 20-11

    ,
  4. chu đê 20-11,
  5. thơ về chủ đề 20/11,
  6. bài thơ chủ đề 20/11,
  7. bài thơ chủ đề về 20-11,
  8. sáng tác thơ 8 chữ về chủ đề 20/11,
  9. tho voi chu dê ngay 20\11,
  10. thơ hay 20/11