Truyện đọc Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

Thảo luận trong 'Truyện ngắn online' bắt đầu bởi thuphamld, 8 Tháng tám 2012. 12 Trả lời, 5,534 Đọc

  1. thuphamld

    thuphamld Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tám 2012
    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    Quay qua hắn rồi nở một nụ cười tươi rói, gì thì phải tìm đường trốn nhanh thôi, không hắn trả thù ngược lại thì khốn

    -Thôi, tôi về nhá

    Lờ đi câu nói của nó, hắn đưa ra một “ý kiến” mà hắn nghĩ rằng đó sẽ là nơi tốt nhất để trả thù đủ cả vốn lẫn lời

    -Đi siêu thị

    -Ờ, vậy anh đi vui vẻ ha, bye - nói thật nhanh rồi nó quay đầu vọt lẹ

    Nhưng cuộc tẩu thoát không thành công khi mà hắn ngăn chặn kế hoạch của nó bằng cách chộp ngay lấy tay nó và mặt vẫn không biến sắc

    -Đi với tôi

    -Nhưng trễ rồi, tôi phải về, không thì papa phạt tôi chết

    -Mới 6h30 mà trễ à, cô muốn trốn, hay là cô muốn tôi ....

    -Thôi được, đi thì đi

    Sau một hồi đàm luận, lí do lí trấu, tìm mọi cách trốn nhưng kết cuộc vẫn bị hắn lôi đi vì lí do của nó quá “củ chuối” cộng thêm hắn cứ lôi cái điện thoại ra mà hù dọa, bây giờ có muốn trốn cũng không được

    Từ Parkson đến siêu thị mất 10"(đi bộ). Trên đường đi, mấy cô gái cứ nhìn hắn mê mẫn, tấm tắc khen ngợi, mắt không rời khỏi hắn, miệng thì không ngậm lại được, một nhỏ lên tiếng

    -Wow, đẹp trai quá

    -Nhìn như tài tử điện ảnh vậy đó

    "Wow, hám trai quá" - đó là điều duy nhất mà nó nghĩ ra khi nghe mấy con nhỏ kia nói, tự hỏi tại sao con gái trên đời này lại hám trai như vậy?? Hám trai đẹp không nói lại đi hám một tên đê tiện, gian xảo, đáng gét……. như hắn. Nhìn hắn nó chẳng thấy đẹp trai chút nào cả. Cứ như quỉ, có khi còn hơn nữa

    -Ê! Mày thấy con nhỏ đi sau anh đó không? - rồi hai con nhỏ đó tiếp tục nhìn nó rồi phán

    Nghe nhắc tới mình nó liền đưa tai lắng nghe, tất nhiên rồi, cái con người tò mò như nó mà. Phải nghe để biết người ta có khen mình như khen hắn không? Hay là bàn tán gì thì vẫn phải biết

    -Thấy!!

    -Ừ, con nhỏ đó cũng thuộc dạng mặt dày , thấy người ta đẹp trai là tò tò đi theo mà không biết xấu hổ

    -Ờ ha, hám trai quá!

    Nghe câu nói của nó đó cứ như là tát nguyên một xô nước đá mới lấy trong ngăn đá để ở Bắc cực ra vậy, xô nước lạnh mà người nó lại nóng rân, máu dồn lên tới đỉnh đầu "Gì chứ? dám nói tôi mặt dày sao? Mặt tôi như vầy mà phải tò tò đi theo hắn sao. Lại còn dám nói tôi hám trai mà không tự xem lại mình đi, đã vậy…….. Tôi sẽ làm cho mấy cô tức chết luôn, Haha" Lại thêm một bóng đèn sáng rỡ trên đầu nó (1 ngày mà 3 bóng á?? Nhiều quá không ta??) Nó chạy lên ôm lấy tay hắn, giọng nũng nịu

    -Anh yêu à! Sắp tới chưa? - vừa nói nó vừa nở một nụ cười tươi rói làm hắn bị đơ 2s

    Rồi ngay lập tức nó quay qua liếc hai con nhỏ kia, thấy hai con nhỏ tức nó khoái lắm. Cười khì khì gian trá. Nhưng hưởng thụ chưa được 1s thì....

    -Này, cô làm gì vậy hả? thấy người đẹp trai là tươm tướp vậy sao? - hắn như biết được ý định của nó nên cho nó một vố thật xấu hổ, nó như từ chín tầng mây đang bay mà bị cắt cánh rớt xuống một cú đau chí mạng

    "Không ngờ hắn ta lại đáng gét như vậy, mình xem phim thấy cho dù hai người có gét nhau cỡ nào thì vậy giúp đỡ nhau mà, đúng là một cái tên ích kỉỉỉỉỉỉỉ!!! Đồ đáng chết, kiếp sau anh có làm con kiến cho tôi đạp một ngàn lần cũng chưa hả dạ mà"

    Đi sau câu nói của hắn là tiếng cười khúc khích của hai nhỏ đó và lại là những tiếng xì xầm.

    Cục tức trong cổ họng nó ngày càng lớn, đầu bốc khói phừng phừng và một ý định là nhào đến bóp cổ hắn cho chết tại chỗ, nếu nó làm được thì sẽ hả được cơn giận và hắn sẽ không còn sử dụng cái “biện pháp” của mình để bắt nó nghe lời nữa. Coi như từ đó nó thoát kiếp nạn giống như Tôn Ngộ Không với Đường Tăng lấy được kinh thánh vậy. Cuộc đời sẽ lại được tự do bay nhảy mà không bị kìm hãm như bây giờ

    * * *

    Đứng trước cái siêu thị thuộc dạng "Siêu" của thành phố (tức là siêu thị lớn), nó nhìn mà sao cảm thấy có mùi nguy hiểm ở đây. Phải chăng nếu nó bước vào trong đó thì sẽ không được toàn vẹn trở ra??? Nhìn thấy một dãy xe đẩy nó hí hửng chạy tới định lấy vì nó thích xe đẩy, thích được ngồi lên cho người ta đẩy (làm như con nít vậy). Chợt hắn gọi với theo

    -Tôi không thích xe đẩy, cô lấy giỏ xách đi

    -Anh thích giỏ thì tự lấy đi, đàn ông con trai mà thích giỏ xách hả?

    -Tôi thích vậy đấy. Lấy đi!

    Nó thểu não đi lấy, lòng không thể nào buồn hơn. Trong lòng thầm than trách số phận "Ức chế quá, huhuhu, tại sao cuộc đởi của mình lại dây vào cái tên ác quỉ này chứ??? Ông trời ơi!!! Rốt cuộc thì con đã làm sai điều gì để bây giờ phải chịu đựng cái tên ác quỉ này chứ???"

    Nó cứ như cái xe đẩy hàng di động của hắn. Có bao nhiêu đồ, bao nhiêu thứ, từ đồ ăn đến bột giặt chỉ cần đi qua là hắn đều lấy và quăng vào giỏ. Hắn đi nhanh như cái máy, nó vừa xách cái giỏ vừa chạy theo hắn muốn đứt hơi, lòng ức chế tận cùng, đến khi chịu hết nổi, nó dùng hết hơi hét to thật to như muốn quăng cái cục tức đang nghẹn ở cổ ra

    -YA, ANH THẬT QUÁ ĐÁNG, MẤY THỨ NÀY NHÀ ANH CHƯA CÓ HAY SAO MÀ CÒN MUA VẬY HẢ????

    Trong khi nó hét lên vì tức tối thì mặt hắn vẫn bình thản đưa ra một câu nhắc nhở

    -Tôi thích! Cô đừng gây sự chú ý nữa!

    "Thôi chết, mình quên là đang ở trong siêu thị, mất mặt quá". Vì hắn mà nó quên mất một chuyện hệ trọng là nó đang ở chốn đông người mà đây còn gọi là nơi công cộng, mặt đỏ lên vì xấu hổ, một dòng điện xẹt qua đầu giúp nó xử lí tình huống

    -Xin lỗi mọi người.... chúng cháu chỉ giỡn với nhau thôi, mọi người cứ tiếp tục đi ạ!! Chúc mọi người mua hàng vui vẻ, hì hì- nó nở nụ cười tươi rói (dù chẳng muốn chút nào), liên tục gập người tạ lỗi

    Lúc này thật sự là máu nóng của nó đã dồn lên tới não rồi, mặt đỏ phừng phừng. Trong khi đó hắn thì cứ như không có gì. Cứ thiếp tục đi, tiếp tục lấy và cứ thế cho vào giỏ, mặc cho cái "giỏ di động" của mình mặt ngày càng biến sắc

    Một giỏ rồi hai giỏ.... Hết tay cầm hắn lại bắt nó đem ra quầy thu ngân gởi rồi lấy tiếp giỏ khác. Số giỏ cứ thế tăng theo cấp số nhân và số thứ mà hắn mua cũng như vậy

    Cứ thế đến khi... không còn gì để lấy nữa thì hắn vẫn bắt nó xách giỏ. Nhìn hắn với gương mặt tràn đầy hi vọng nó buông ra một câu cầu khẩn

    -Hết thứ để lấy rồi, đi thanh toán được chưa?

    -Tôi đang tìm mua một món đồ

    -ĐỒ GÌ!!!! Để tôi tìm phụ cho- nóng máu

    -Tôi thích tự tìm

    Rồi hắn lại bước đi thẳng tiến. Hắn nói vậy thôi chứ thiệt ra là hắn thích đi vòng vòng để bắt nó "tập thể dục" cho khỏe mạnh ý mà, nó đâu biết được rằng có một người trong lòng đang cười thầm đầy đắc thắng "Bảo Nhi à, cô nghĩ cô thông minh hơn tôi sao??? Cô chờ đi, rồi sẽ còn dài dài"

    Chịu hết nổi vì cánh tay sắp rụng khỏi "cành" rồi chân nó cũng không còn đứng vững nổi nữa, nó quyết định xuống nước năn nỉ

    -Anh Phong đẹp trai (mắc ói) à, nãy giờ thấy anh đi nhiều chắc cũng mệt rồi, nghĩ một chút nha!!- nó nhìn hắn với đôi mắt long lanh vô (số) tội.

    Hắn chút nữa là xiêu lòng, nhưng chợt lí trí trỗi dậy và nói với hắn "Đừng để bị lừa!!!!" Chợt hắn gật gật đầu cứ như là nghe rồi, hiểu rồi và làm theo

    -Ờ.... tôi không mệt- buông ra ba từ làm nó "vỡ vụn" rồi bỏ đi một mạch

    "Tại sao anh lại trả thù tôi một cách trẻ con như vậy chứ? (trẻ con mà hiệu quả). Muốn khóc quá, hic hic"

    10".......15".......30"

    Lúc này thì hắn có vẻ vừa lòng rồi, nhìn bộ dạng của nó không khác gì người mới “trốn viện”, dù sao thì nó cũng là con gái, chịu đựng được lâu như vậy thì khá là giỏi đấy, lần đầu tiên hắn thấy đứa con gái "lì" như vậy. Nhưng như vậy là đủ rồi, không nhìn nó hắn lên tiếng

    -Ở đây không có bán thứ mà tôi cần tìm, về thôi!!

    Nó nghe câu đó mà mừng muốn điên lên được, tuy ngoài mặt mừng nhưng trong lòng nó vẫn luôn chắc một câu rằng "Tôi với anh không đội trời chung, ta thề sẽ trả thùùùù......."

    Ra đến quầy thu ngân, đúng là đẹp trai có khác. Trong khi người khác phải xếp cả hàng dài để chờ thanh toán thì hắn được chị thu ngân đặc cách cho lên trước với cái lí do là "mua nhiều đồ nên được ưu tiên". Đứng chờ chị thu ngân huơ cái đống đồ ngang qua máy điện tử thôi mà cũng mất cả tiếng đồng hồ hơn. Không ngờ trên đời này lại có cái loại người vì trả thù mà tiêu tiền không tiết. Số tiến lên tới cả chục triệu

    -Cô để đồ đó đi, tôi sẽ kêu người đến lấy- hắn nói sau một hồi bắt nó "vận tải" cái đống đồ đó ra trước. Mặc cho mấy người bảo vệ nói là giúp đỡ nhưng hắn lại buông ra một câu "Không cần!!" Ngắn gọn mà súc tích như vậy nhưng cũng đủ làm cho ai đó đau khổ trong lòng

    Bịch!!- nghe hắn nói dứt câu là nó cho đống đồ rơi tự do, mắt đảo qua đảo lại đếm sơ qua số lượng, nó như phát hỏa

    "Trời ơiiiiiiiiii, phải hơn cả chục bao chứ không ít, áááá"- tự than trách trời đất tại sao lại không giúp nó mà lại còn để cho tên điên này hành hạ cho nó không được toàn vẹn, số phận thật là ngang trái khi mà ông trời lại cho nó rước cái cục nợ này vào người

    -Cô được tự do, về đi

    -CÁM ƠN- tặng cho hắn lới cảm ơn "chân thành" và "sâu sắc" nhất rồi dậm chân xuống đất rầm rầm bước đi

    * * *

    8h45'

    Tại nhà nó, ngôi nhà nhỏ có rào chắn phía trước cùng một hòm thư hình chiếc ôtô thật dễ thương, mệt mỏi mở cửa mà bây giờ nó như muốn phá mọi thứ cản đường nó lúc này

    Nghe tiếng mở cửa, mẹ nó đã biết là nó trở về, vội lên tiếng hỏi thăm như mọi khi

    -Đi chơi vui không con!

    Nếu như bình thường nghe được câu này thì nó vui không kể siết. Nhưng hôm nay, câu nói đó cứ như là xăng đổ thêm vào lửa. Nó ức, ức kinh khủng. Nó không nói gì, chỉ bước lên phòng ụp mặt vào gối, dồn hết uất ức và

    -Áááá, ĐỒ ÁC QUỶ ĐÁNG GHÉTTTTTT

    "Cũng tại hai cái con hám trai đó mà mình phải chịu như thế này, ngày mai tụi bây chết với tao, cái đồ nối giáo cho giặc......"- mãi miên man suy nghĩ về ngày mai sẽ hành xử hai con bạn ra sao rồi sẽ xử tội tụi nó ra sao mà hai mí mắt sụp xuống, nó lại thả hồn cho du mây gió

    Sáng

    Tít....tít....tít

    Tiếng chuông báo thức vang lên như mọi khi, nó lê thân mình vào nhà tắm, nhìn nó trong gương, tuy mắt không thâm quần nhưng không hề có sức sống. Tay cầm bộ đồng phục, bình thường thì bộ đồng phục rất đẹp mà sao hôm nay dưới con mắt nó bộ đồng phục lại trở nên đáng gét như vậy. Nhưng muốn vào trường thì phải mặc vào, haiz, phải chi nó được nghỉ hôm nay

    (Sẵn đây tác giả giới thiệu sơ cho mấy bạn về đồng phục trường Bảo Nhi

    Đồng phục nữ: là một chiếc áo sơ mi tay dài đi cùng với váy ngắn caro xanh chính giữa có một cái cà vạt được thắt sẵn, học sinh thường trang bị cùng với giày thể thao cá tính hoặc những đôi giày búp bê đáng yêu

    Đồng phục nam: Áo sơ mi tay ngắn, quần xanh và cà vạt thắt sẵn)

    Vừa vào đến lớp nó đã nằm chèo queo như "trái dưa leo" trên bàn. Vừa nhìn thấy con bạn Lam đã quay xuống hỏi, mặt vô tư tới sợ

    -Hôm qua sao mày không đi vậy?

    Câu hỏi của Lam như động vào cái "núi lửa" đang bình yên trong lòng nó thì tuông trào, ngồi phắt dậy, nó trợn mắt nhìn hai con bạn mà quát

    -CŨNG TẠI CÁI BỌN HÁM TRAI TỤI B.....

    Chợt nó nhận ra mình vừa hớ hàng nên im bặt

    Thấy nó tự dưng đang hét giữa chừng lại im lặng, lấy làm lạ Mi chuyển sang mặt nghi ngờ, nhìn nó với ánh mắt dò xét

    -Sao tại tụi tao?

    -Ờ.... ý tao là.... cũng tại tụi bây rũ tao đi nên tao mới bị ba tao mắng đó- não hoạt động hết công xuất, nó vội tìm lời để biện minh, nhưng đâu có dễ dàng thoát nạn với hai con bạn như vậy, Lam lại lên tiếng phản bác
     
  2. thuphamld

    thuphamld Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tám 2012
    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    -Ơ! Vô lí, không đi thì sao lại bị mắng?

    -Thì.... thì ..... Ờ..... mà tụi bây thích Phong lắm hả???- Nó đánh trống lảng

    Đúng ý nó, hai con nhỏ vừa nghe nhắc tới hắn thì mắt sáng lên, miệng không ngừng lẩm bẩm như một đề tài thú vị với vô vàn thứ để thảo luận. Não nó lại một lần nữa hoạt động hết công suất. "Chế biến" ra một câu rất "dễ thương"

    -Tụi bây đừng có nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá, thiệt ra hắn không như tụi bây nghĩ đâu, hắn ta là một con người ............... không những vậy còn kinh khủng hơn cả quỉ- nó dùng những gì xấu nhất, ghê nhất, kinh dị nhất để gán cho hắn, mong sao cho hai con bạn nó từ bỏ thì nó mới mong thoát nạn.

    Nhưng..... phản tác dụng. Mi, Lam nhìn nó, mặt ánh lên một nét gì đó nghi hoặc

    -Phải không vậy, làm gì tới nỗi đó, hay là do mày ghen tỵ với ảnh nên mới nói vậy phải không?

    "AAAAA, tức quá, tức quá, hám trai không chịu được"- Tinh thần nó bắt đầu suy sụp và lòng nó bắt đầu dấy lên một cảm xúc khó tả mà có thể nói là tay chân nó mốn hoạt động bằng cách bay đến đấm, đá cho hai con bạn mấy cú để tỉnh ngộ, nhưng nó lại kìm chế

    -Tao không nói chuyện với tụi bây nữa

    Gục mặt xuống bàn, vì tối qua bị hắn hành hạ mà bây giờ người nó toàn thân rã rời, hết chẳng còn muốn đánh, đấm gì nữa hết. Lòng chỉ mong ước được băm hắn ra làm trăm mảnh

    Một lúc sau hắn bước vào, thấy tình trạng của nó hiện giờ liền nở nụ cười mỉa mai. Với cái lòng tự trọng cao và từ trước tới giờ chưa ai dám hành hạ nó như vậy, nghĩ tới là lòng nó lửa lại cứ phừng lên. Tại sao ư??? Vì hắn là một tên ĐÁNG CHẾTTTTTTTTTT!!!!

    "Nhìn cái mặt hắn sao mà mình muốn đánh cho sưng vù lên, cho hả dạ, bực mình thật"

    Hắn ngồi vào chỗ, cũng như hôm qua, cũng quăng cặp lên bàn, cũng bắt cheo chân, khoanh tay trước ngực. Nhưng chỉ khác có một điều là

    -Chép bài cho tôi

    Hắn nói mà mặt tỉnh bơ, nó quay qua nhìn hắn trợn tròn mắt, không lẽ bây giờ hắn lại muốn thực hiện chế độ thực dân sao?

    -Gì? Anh có bị liệt hai tay không, tự chép đi, chừng nào có giấy chứng nhận anh bị liệt hai tay và không có khả năng cứu chữa thì lúc đó tôi sẽ chép cho anh.

    -Chép đi

    -Không

    Nó vừa dứt lời, hắn chồm lên kêu Mi, theo phản xạ Mi liền quay xuống nó cũng theo phản xạ, hốt hoảng nhào tới. Mặt cố cười thật tươi

    -Hi, tao giỡn đó, không có gì đâu

    Vừa nghe nó nói xong, Mi cốc đầu nó một cái rõ đau. Miệng không ngừng trách móc mà có biết đâu rằng nó đang cố nhịn

    -Con này, mày rãnh quá ha

    Nó một tay ôm đầu, một tay giật cuốn vở mà không quên lườm hắn một cái, miệng lầm bầm chửi rủa mặt nhăn hơn cả khỉ, lúc này thứ duy nhất mà nó muốn làm là xé nát cuốn vở kia và đấm vào mặt hắn mấy phát

    -Cô viết cho đàng hoàng, đừng có mà vẽ rồng vẽ rắn vào trong đó không thì đừng trách tôi

    -Biết rồi, có vẽ thì tôi sẽ vẽ con quỷ mới hợp với cái mặt của anh, chứ rồng rắn thì ăn thua gì

    Lật tập hắn ra, mắt nó đang cố gắn phân tích, trong này không có kiểu chữ nào giống với kiểu chữ nào, đủ kiểu chữ khác nhau

    "Rõ ràng là toàn nhờ người khác chép bài cho mà, không biết sao mà hắn lại được chức hội trưởng hội học sinh nhỉ? Có khi hắn chĩa súng vào thầy hiệu trưởng và ép ông ta phải phong chức cho hắn cũng nên. Đúng là quỉ đội lốt người mà! Rồi tôi nhất định sẽ trả thù anh sau! Hãy đợi đấy!!"

    * * *

    Giờ giải lao, cái giờ mà nó mong muốn nhất đã đến, nó có thể giải tỏa mọi thứ, ăn là điều lớn nhất khiến nó vui. Dẹp đồ với tâm trạng hứng khởi và cái bụng kêu ọt ọt, đứng phắt dậy, chợt

    -Mua đồ cho tôi ăn - câu nói ngang ngược của hắn làm nó hết muốn ăn nữa. Mặc dù vậy nhưng nó vẫn muốn đính chính lại là mình không nghe lầm

    -Anh vừa nói gì?

    -Tôi nói: cô xuống mua đồ ăn và mang lên đây trong vòng 10", không được chậm trễ

    -SAO???? Anh biết đây là lầu mấy không? lầu 3 đó, chạy từ dưới lên đây ít ra cũng phải 10" chưa kể thời gian chen chân vào mua nữa, anh có phải là con người không hả, ác vừa vừa thôi chứ - câu nói của hắn làm nó muốn tá hỏa, nghĩ tới cái "kiến trúc" kinh khủng của ngôi trường thôi cũng càm cho nó muốn xỉu rồi, đừng nói gì tới chuyện chạy lên chạy xuống

    -9"

    -Ax

    Không thể làm gì khác cắm đầu chạy xuống căn tin

    Sau một hồi chen lấn, xô đẩy, vật lộn...... nó đã mua được thức ăn và mua thêm chai nước đề phòng hắn bắt nó chạy thêm lần nữa. Mua xong nó chạy lên đưa cho hắn và hoàn thành sớm 2s, thở còn không ra hơi. Nhưng hoàn thành được trong 9" thì không phải là chuyện dễ. Nó tự nể phục mình, có lẽ chạy là khả năng trời phú cho nó.

    -Chạy nhanh nhỉ - hắn cười đểu

    -Ăn đi!! Cầu cho anh mắc nghẹn chết tại chỗ! Đúng là cái đồ chết bầm - nó quăng đồ lên bàn rồi không thèm nhìn mặt hắn nữa, miệng cứ làm bầm cái điệp khúc nguyền rủa hắn.

    Chạy xuống căn tin nơi 2 con bạn đang chờ

    -Ê mày, anh Phong ăn đồ của con Bảo Nhi mua kìa - tiếng xì xầm của mấy con nhỏ ngồi bàn đầu vang lên với ý xỉa sói và ngạc nhiên

    -Ừ ha, lạ thiệt, hồi trước tới giờ ảnh có ăn đồ của ai mua cho đâu, toàn là quăng vô hộc bàn hoặc là không lấy thôi à

    Tụi nó xì xầm với nhau mà đâu để ý Thảo Trang - tụi cầm đầu bọn FC của Phong - đã nghe và đang xôi máu, sao có kẻ lại dám mua đồ ăn cho hắn trong khi nhỏ còn ngồi đây cơ chứ?? Tại sao hắn lại ăn đồ của kẻ khác mà chưa bao giờ chịu ăn đồ của nhỏ? Chuyện này nhỏ sẽ không bỏ qua đâu!

    --------------------------------

    PROFILE

    Tên: Vương Thảo Trang

    Hotgirl

    Nhóm máu: AB

    Tính cách: Chung tình, thủ đoạn và xảo trá

    Con của tập đoàn sản xuất điện thoại lớn nhất nước. Yêu Phong như bao ai khác nhưng cũng không được đáp lại.

    ---------------

    * * *

    Trong canteen

    Cùng với chút hơi còn lại, vì sợ trễ giờ (không kịp ăn) nó cắm đầu chạy như bay xuống. Xác định chỗ Mi và Lam. Nó thở hồng hộc và bước tới

    -Mày chạy đi đâu mà hớt ha hớt hải vậy? - Thấy nó Lam vội hỏi

    -À.... tao.... nhớ ra..... là.... tao.... để..... quên đồ.... nên.... chạy đi lấy- Vừa nói nó vừa thở như nín thêm một giây nữa thôi là sẽ đi vào giấc ngủ ngàn thu, não vẫn đủ khí oxi để viện ra được cái cớ

    -Ờ, quên đồ thì để lấy sau cũng được, chạy đi cho mệt, thôi ăn đi - Lam quan tâm nó, tụi nó chơi với nhau từ hồi cấp 2 nên rất hiểu nhau và thương yêu nhau như chị em vậy

    Canteen hôm nay đông đúc, nhìn đám người vật lộn chen nhau. Nó không hiểu sao lúc nãy bản thân lại có đủ khả năng đạp cái đám đó ra mà mua trước như vậy. Nhưng thôi, bây giờ phải lo ăn để lấy lại sức cái đã.

    Đang nhâm nhi nhấm nháp, chợt nhớ ra điều gì đó, Lam quay qua nhìn Mi rồi lên tiếng

    -Ê mày, tao có cảm giác là anh Phong thích tao á

    -Gì chứ? Mày mơ hả, cảm giác mày sai rồi, ảnh thích tao thì có - Mi phản bác kịch liệt

    -Sao mày biết là ảnh thích mày?

    -Thì tại tối qua ảnh gọi cho tao mà không gọi cho mày

    -Tại ảnh tiện tay nên bấm thôi!!!

    -Được thôi, vậy thì để coi ảnh thích ai!!

    -Được, từ nay tao với mày sẽ trở thành tình địch, không bạn bè gì nữa

    Rồi hai đứa quay mặt về hai hướng, nó ngồi ngơ ngác, miệng há to. Nó thấy hai đứa này cãi nhau nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nó thấy hai con bạn nó cãi nhau vì một...... tên con trai mà còn cự tuyệt nhau nữa chứ. Không thể tin là hai đứa này lại để cho trai làm mờ mắt. Đầu nó lại bắt đầu nóng, miệng vẫn cố gắng nhai để nén cơn nóng giận xuống

    "Muốn phát điên với hai con này" - nhịn hết nỗi, nó dập đũa dùng hết công lực mà quát

    -Tụi bây bạn bè cái kiểu gì vậy hả? Vì cái tên âm binh đó mà tụi bây vứt bỏ cái tình bạn bấy lâu nay như vậy sao??

    -Nó không còn là bạn tao nữa - Hai đứa đồng thanh

    "Ax, điên thật, tụi bây chết với tao"- Câu nói của hai đứa bạn như lấy nguyên một bình xăng cỡ "bự" tạt vào người nó. Điên tiết nó săn tay áo, định nhào tới sử lí hai con bạn thì chuông vào học vang lên

    -Ax, sao cái chuông cứ cứu mạng tụi bây hoài vậy, đi lên lớp!

    Lôi cổ hai con bạn đi, đầu nó phừng phừng khói. Gì chứ dính tới cái tên điên đó là làm cho nó lại khó chịu, nó phải tìm cách mau chóng dứt hai con bạn ra khỏi hắn thôi

    Vừa đến cửa lớp thấy hắn, nó hùng hổ tiến lại định cho hắn một trận cho bỏ gét rồi tới đâu thì tới. Dù sao thì người ta cũng thường nói là “Giận quá mất khôn” và bây giờ nó đang “mất khôn” đây

    Đang đi thì một vật gì đó chìa ra ngán chân nó làm nó chúi tới trước. Cũng may là nó kịp chống tay lên cái bàn gần đó, không thì "răng môi lẫn lộn" rồi

    Quay người lại tìm cái thứ đáng nguyền rủa đó thì nó thấy Thảo Trang đang nhìn nó với gương mặt khinh khỉnh. Trong lòng nhỏ hơi tức tối vì nó không bị ngã, nếu nó ngã thì nhỏ sẽ được vui toàn vẹn rồi. Nhưng dù sao thì phải giả vờ cho thật tốt

    -Ôi, mình xin lỗi bạn nha, mình chỉ định duỗi chân ra thôi, mình không thấy bạn đi tới - Trang thay đổi ngay bộ mặt khinh khỉnh sang gương mặt ngây thơ vô (số) tội của nhỏ

    Nhìn gương mặt Trang là nó biết ngay con nhỏ tốt nghiệp trường "Đóng kịch và gương mặt có thể thay đổi từ đang bị khùng chuyển sang bị điên". Nhưng đụng vào ai chứ đừng đụng vào Bảo Nhi.

    Nó cũng không vừa "đốp" lại, làm cho con nhỏ cứng họng

    -Ủa, chân bạn á hả, mình cứ tưởng là cái cây khô ở đâu lòi ra định quay lại sút cho phát, không ngờ là chân bạn. Thôi, không sao đâu!

    -Mày.... mày "Được lắm Bảo Nhi, rồi mày sẽ biết tay tao"

    Thấy con nhỏ tức xì khói, nó khoái chí bước đi, có bao nhiêu tức giận nãy giờ đều trôi đi hết. Nó là một đứa háo thắng, chỉ cần làm cho ai tức vì chịu thua nó là nó vui liền à. Hí hửng trở về chỗ quên luôn việc đánh hắn để xả xì-trét

    Từ lúc nãy đến giờ hắn thấy hết mọi chuyện và nhìn nó với gương mặt lạnh tanh và...... bây giờ vẫn nhìn. Không hiểu sao cái con nhỏ như nó lại thích nói chuyện móc xỉa người khác không thôi!! Nhưng nghĩ lại thì nó đối xử với bạn bè rất tốt. Nhưng mà hành động của nó khiến cho hắn muốn tìm hiểu nó nhiều hơn. Lần đầu tiên hắn cảm thấy một điều thú vị sau khoảng thời gian dài

    "Cái tên này, làm gì mà nhìn mình chằm chằm vậy chứ? Bộ mặt mình có dính cái gì hả????" - vừa nghĩ nó vừa lấy tay sờ mặt, nhưng kết quả là “mặt sạch bong sáng bóng”, tức tối vì không biết tại sao hắn lại nhìn nó như vậy. Chợt nghĩ ra gì đó nó khẽ mỉm cười

    Chồm lên chỗ Mi, Lam nó tủm tỉm cười vì nghĩ tới gương mặt hắn sau khi nó nói câu này sẽ như thế nào!!

    -Ê tụi bây, có con ếch lần đầu tiên thấy người đẹp nên mở mắt thao láo ra nhìn kìa - nó nói đủ to để hắn có thể nghe được, miệng nhấn mạnh chữ “ếch” và “người đẹp” mắt khẽ liếc qua chỗ hắn

    -Đâu đâu? ếch đâu? Tao sợ ếch lắm - Lam nhào tới ôm Mi như thể cô nàng sợ "quái vật" ếch "tấn công" vậy

    -Mày làm gì vậy? buông ra coi – Trong khi đó Mi miệng thì cứ nói mà tay thì cứ ôm Lam, chứng tỏ cô nàng cũng sợ lắm đây mà tỏ ra không cần nhưng hành động đã chứng minh tất cả

    Nó nhìn hành động kì lạ của hai con bạn mà cười ha hả cộng thêm gương mặt đỏ lừ của hắn khi bị nó mỉa làm cho nó cười to hơn. Trong lòng nó bây giờ đang rộn ràng vì coi như là đã trả thù được một chuyện. Cười với tâm trạng đầy sang khoái
     
  3. thuphamld

    thuphamld Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tám 2012
    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    -Hahaha.... tao.... giỡn á..... hahaha

    Hai con nhỏ vừa nghe dứt câu, tức giận liền nhào tới cốc đầu nó làm nó cười méo xệch. Niềm vui trong phút chốc bị hai đứa nó làm cho méo mó. Thừa cơ hội, hắn nhào tới cốc thêm cho nó một cái

    -YA, LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY HẢ - đập bàn một phát, nó đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào mặt hắn và hét lên đầy tức giận

    -BẢO NHI!! em làm cái gì mà hét toáng lên vậy hả? Có biết là đang trong giờ học không?

    Giọng nói khác vang lên làm cho nó giật mình. Mải phá hai đứa bạn mà nó không để ý là cô đã vô lớp, mặt hốt hoảng, nó vội lên tiếng bào chữa

    -Thưa cô.....em......em

    -Không ra thể thống gì cả, ra về em ở lại trực lớp cho tôi - ngắt ngang lời nó, bà cô đưa ra một hình phạt làm nó hết sức “đau lòng”

    -Nhưng.... em......

    -Không nhưng nhị gì hết, em ngồi xuống đi

    Cố gắng bào chữa để mong sao cho bà cô tha tội nhưng cứ bị chặn họng. Tức tối, nó ngồi xuống. Lúc này nó mới để ý, mọi con mắt đổ dồn về nó. "Ôi, ngượng quá"

    Đỏ mặt ngượng ngùng, nó cúi đầu xuống à không nằm luôn trên bàn, lấy cuốn tập đội lên đầu cho bớt xấu hổ. Theo sau đó là những tiếng xì xầm bàn tán, nào là "Ngồi với hotboy rồi gây sự chú ý", nào là "To tiếng với hotboy để tạo scandal"......

    Khỏi nói thì cũng biết mặt hắn như thế nào: khinh khỉnh, cười đểu và tỏ ra chiến thắng.

    Không thể nhịn nổi khi mà bị thất bại như vậy, nó đổ giận lên đầu hai con bạn, nhưng vẫn ý tứ nói thật khẽ không bà cô lại nghe thấy và bắt nó quét nguyên cái trường thì khốn

    -Tụi bây bạn "tốt" quá, cô vô lớp mà không nói cho tao một tiếng

    -Vô duyên, tại mày lo giỡn mà trách gì tụi tao - Mi quay lại xổ một câu làm nó cứng họng. Nhỏ nói cũng phải, cũng tại nó quá háo thắng, chỉ lo chú tâm chọc phá người khác nên mới như vậy

    "Tất cả cũng chỉ tại cái tên đáng gét này, trời ơi phải quét lớp nữa"

    Đổ hết mọi lỗi lầm lên gương mặt điển trai của hắn, nó gục mặt xuống bàn. Không gì đau khổ hơn là phải quét dọn một cái phòng học lớn như vậy một mình!!

    * * *

    Reng…… reng….

    Vừa nghe tiếng chuông, nó giật mình một phát, tại sao lúc nó cần thì không hết giờ nhanh, lúc nó không cần thì thời gian cứ đi như tên lửa. Lề mề dẹp mấy cuốn tập như muốn kéo dài thời gian, thật sự thì nó chẳng muốn làm việc này tí nào, nhưng “lệnh đã phán” không làm không được. Nó thểu não đi lấy chổi chuẩn bị cái công việc dọn dẹp thì Mi chạy tới

    -Mày cần tao giúp không?

    Vừa nghe Mi nói mắt nó sáng rỡ, gì chứ có người phụ nó dọn dẹp nhanh chóng là nó mừng lắm, đầu gật lia lịa, miệng rối rít

    -Cần cần..... giúp tao đi

    "Mình cứ nghĩ là nó sẽ từ chối chứ" -Mi thầm nhăn mặt, con nhỏ chỉ định nói cho lịch sự thôi à. Chứ chơi chung với nhau như chị em như vậy nhưng mà có phước cùng hưởng có họa thì….. tự chịu. Chần chừ một chút, nhỏ lấp líu, thay đổi giọng 180 độ

    -Ờ..... chết.... tao quên, tao bận chuyện ở nhà, phải về trước, sorry mày nha

    Nói rồi Mi dông thẳng. Nó quay qua Lam với gương mặt tội nghiệp, tràn đầy hy vọng, Lam vội quay phắt mặt qua chỗ khác để tránh ánh mắt của nó, rồi nhỏ vội lên tiếng chặn họng trước khi nó kịp nhờ vã

    -Tao cũng bận rồi, đi trước nha……..MI ƠI CHỜ TAO VỚI!!! - vừa dứt lời Lam cũng chạy theo Mi luôn

    -YA, YAAAA.... hai con bạn đáng nguyền rủa, tao biết tụi bây chỉ nói cho có thôi mà

    Tức điên với hai con bạn của mình, không ngờ bạn bè mà tụi nó nỡ lòng nào để cho mình nó chịu khổ. Sầu thảm trào dâng, nó quét quét, phủi phủi, cặm cụi làm. Làm cũng như cho có bởi cái trường này không hiểu sao lại sạch sẵn rồi, cứ huơ huơ cây chổi, mặt nó chỉ biểu lộ một sắc thái đó là nhăn nhó

    -Tội nghiệp quá nhỉ - hắn từ đâu xuất hiện, đứng dựa vào cửa tay cho vào túi, nhếch môi cười đểu

    Nghe tiếng nói là nó có thể xác định được “yêu quái” xuất hiện chứ không ai khác. Vậy nên nó vờ như không nghe thấy, tiếp tục phủi phủi, quét quét

    Thấy nó không thèm đáp trả, hắn không hề tức giận vì hắn đã nghĩ ra được một trò mới

    -Sáng mai, làm cơm cho tôi ăn

    Câu nói của hắn làm nó khựng lại, đưa tai ngoáy lỗ tai "Hình như mình ghe nhầm thì phải, mình nghe hắn nói là làm cơm.... LÀM CƠM!!!!!"

    -Anh vừa nói gì??? - hỏi lại một lần nữa cho chắc là mình không nghe nhầm, mặt nó bắt đầu hơi biến sắc

    -Sáng mai tôi muốn cô làm cơm cho tôi ăn - lặp lại câu nói của mình, hắn vẫn dửng dưng như đó là chuyện thường tình

    Nghe hắn nói dứt câu, nó tá hỏa, tên này thật biết cách chọc giận người khác. Tự dưng không đâu lại hứng lên bắt nó làm cơm cho hắn ăn chứ?? Việc nhà mà nó còn chưa làm thì thử hỏi nó làm cơm bằng cách nào?? Làm bằng niềm tin sao??

    -WHAT!!!! Làm cơm???? tôi không biết làm!! - Hét vào mặt hắn đầy tức tối, nó quăng luôn cây chổi

    Mặc cho nó đang bốc khói, hắn tiếp tục buông ra những lời làm cho nó tức điên. Gì chứ làm cho nó tức là điều ăn sâu vào máu hắn rồi, cái này gọi là trả thù cả vốn lẫn lời mà lời gấp trăm lần vốn

    -Không cần biết, làm sao thì làm!

    -Anh vừa phải thôi chứ, đừng có mà hiếp người quá đ...... ÁÁÁÁ, GIÁN, GIÁN!!!! - tiếng hét kinh hoàng vang lên khi nó nhìn thấy con gián đang cắm đầu chạy đến chỗ mình với vận tốc đạt cực đại mà loài gián có thể làm được. Nó chạy giật lùi lại, chạy tới đâu con gián theo tới đó, hoảng loạn….. nó hoảng loạn vì con gián

    -ÁÁÁÁ..... TRÁNH RA..... TRÁNH RA – âm lượng hét càng ngày càng to nhưng con gián không có xu hướng bỏ cuộc, lòng nó rối loạn triền miên, nó sợ gián….. à không…. Nó thù loài gián, nó đã từng hứa với lòng mình là sau này sẽ chế một loại thuốc và xịt lên trái đất cho loài gián tuyệt chủng hết thảy. Bởi GIÁN LÀ QUÁI VẬT!!!

    BỐP!!!.... Con gián bị hắn đập bẹp dí và đá phăng đi

    Nó đứng bất động, kí ức ùa về trong nó, như một mảnh ghép của quá khứ mà nó đã từng cố gắng chôn vùi.

    --------------------

    10 năm về trước

    Nó - một đứa trẻ đáng yêu và tinh nghịch - đang chơi đùa với mấy đứa bạn cùng lứa rất vui vẻ thì chợt cả thân hình nó bị nhất bổng lên

    -ÁÁÁÁ.... MẤY CHÚ LÀM GÌ VẬY, THẢ CON RA! - dùng hết sức mình để hét và vùng vẫy, bởi nó là con nít và nó sợ người lạ

    Bọn họ gồm 5-6 tên, mặt bặm trợn, chắc có lẽ là bọn bắt cóc. Tên bắt nó đang khổ sở vì nó cứ lên tục đấm đá và huơ tay vào trúng mặt hắn, miệng không ngừng hét “Bỏ con ra!!”. Một tên đeo mắt kiếng đang nhìn dáo dát xung quanh, nghe tiếng nó hét muốn thủng màn nhĩ, tên đó nhăn mặt, quát tên kia ra lệnh

    -Bịt miệng nó lại đi, người ta phát hiện bây giờ!

    Nó vùng vẫy, nhưng sức của một đứa con nít sáu tuổi của nó thì không làm được gì cả. Sau đó một chiếc xe chạy tới và nó bị lôi vào trong, miệng thì bị tên kia lấy tay chặn lại. Nó sợ, tuy con nhỏ nhưng nó đủ thông mình để biết rằng “nếu như mình cắn vào tay chú ấy thì sẽ bị đánh” Vậy nên nó đành ngồi im, nhưng nó vẫn rất sợ, mắt rưng rưng sắp khóc

    Nó bị đưa đến một căn nhà hoang và bị quăng vào một căn phòng tối, gián nhiều lắm, cả chuột nữa, chúng bò khắp nơi bò lên người nó. Căn phòng chỉ có ánh sáng le lói phát ra từ phía cửa sổ

    Nó sợ lắm, khóc thét lên tìm cách thoát ra khỏi đây. Dùng hết sức yếu ớt đập vào cửa

    -Thả con ra.... huhu... mấy chú thả con ra..... huhuhuhu

    Mặc cho nó hét, không tên nào thèm đưa nó ra cả bởi chúng đang bận gọi điện thoại và thực hiện một cuộc bắt cóc tống tiền. Nó bị nhốt trong đó với tâm trạng hoang mang và sợ hãi cực độ, chuột gián bò đầy rẫy khắp nơi, từ đó cái loài vật gớm giếc kia luôn ám ảnh lấy tâm trí nó.
    ---------------------------

    Trở lại với hiện tại

    Nó vẫn đứng bất động từ nãy đến giờ. Mồ hôi nhễ nhại, gương mặt trắng hồng nay tái xanh đi vì sợ hãi. Nhìn từng biểu hiện thay đổi, thấy lạ hắn tiến tới vỗ vai nó

    -Sao vậy?

    Như mảng kí ức bị xao động, bất giác nó hét lên lần nữa

    -ÁÁÁÁ

    -Cô thôi đi được không điếc cả tai

    -Sợ quá..... sợ quá..... - nó lầm bầm trong vô thức, trán khẽ nhăn lại như đang cố thoát ra

    Nhìn nó lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại trông như sắp khóc, hắn bối rối không biết làm gì cả. Hắn chưa gặp tình cảnh này bao giờ. Và chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, bất giác tiến lại ôm lấy nó

    Nó vẫn run bần bật, có lẽ cái kí ức này quá sợ hãi đối với mốt đứa trẻ lúc đó. Kí ức như một cơn ác mộng vào mỗi đêm, miệng nó vẫn không ngừng lẩm bẩm

    -Sợ quá.... sợ quá…..

    Nghe những lời nó nói, chợt có cái gì đó dấy lên trong lòng hắn. Một ý nghĩ chạy qua, hắn muốn bảo vệ cho nó!

    -Không sao đâu, có tôi ở đây, đừng sợ!

    1"......2"......3"

    Lúc này nó mới thoát ra khỏi miền kí ức, và nhận ra có một “thứ gì đó” siết lấy nó. Không hề nhớ chuyện gì đã xảy ra, mặt đỏ rân, nó hét đầy tức giận

    -Aaaaa, sao anh ôm tôi, cái đồ lợi dụng, lưu manh, đáng gét.....

    -Sao cô thích hét quá vậy????

    -Kệ tôi, tôi hỏi sao anh lại ôm tôi??

    Hắn chợt đỏ mặt, lảng tránh. Thật ra thì lúc nãy hắn cũng không biết bản thân đã nghĩ gì mà lại làm như vậy. Vội chuyển sang đề tài khác, mặt hắn lại lạnh như trước

    -Ngày mai nhớ đem đồ ăn, về đây!

    Hắn đưa ngay đúng vấn đề trọng tâm làm nó không thể nào nhịn được. Ôm cặp chạy theo hắn miệng cứ í ới

    -Này, này!! tôi không biết nấu ăn, ôi không làm

    -Đó là việc của cô, tôi đi đây

    Nó cứ chạy theo hắn đòi “đình công” cho đến khi hắn lên xe đi về. Lúc đó thì nó mới não nề bước đi. Lòng thầm trách tên âm binh ác ôn

    Ở một góc nào đó trong trường có một người đang đứng nhìn theo hai người kia khuất dần, bàn tay nắm chặt vì tức giận. Việc trả thù nó không thành mà con phải chứng kiến cảnh ôm đó nữa và trong lòng người đó dấy lên một điều rằng: chắc chắn sẽ "hạ" nó vào một lần khác

    * * *

    Về đến nhà hắn miên man suy nghĩ lại sự việc ở trường

    "Lúc nãy cô ta lầm bầm gì vậy nhỉ? Rốt cuộc cô ta sợ cái gì mà lại run như vậy? Không lẽ cô ta sợ gián đến mức đó sao??? Nhưng sao lúc đó mình lại ôm cô ta chứ???...."

    Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu hắn mà không có câu trả lời, lòng rối bời không hiểu tại sao lại nghĩ nhiều về người con gái đó, bất giác miệng khẽ nhếch lên một nụ cười

    * * *

    Trong khi đó thì nó đang ngồi ôm gối tìm cách để ngày mai có đồ ăn cho hắn, nó là cái đứa vô tư mà, có nghĩ gì đến chuyện hắn ôm nó đâu, chỉ nghĩ cách để bản thân thoát nạn là tốt nhất thôi

    -Sao bây giờ, mình đâu có biết nấu ăn. Hay là mua cho hắn??? Nhưng tốn tiền lắm, không được..... sao đây...??

    -Nhi à, xuống đây mẹ nói nghe nè!!

    Nghe tiếng mẹ bên dưới, nó từ trong phòng đi ra, mặt thểu não vì chưa nghĩ ra phải làm gì mà còn bị mẹ làm phiền nữa

    -Gì vậy mẹ????

    -Ngày mai mẹ làm đồ ăn sáng cho con đem lên trường ăn nha.

    -Thật hả mẹ!!!!! Mẹ đúng là ân nhân của con, yêu mẹ quá!!!! - Nhảy tưng tưng vì mừng rỡ, nó ôm chầm lấy cổ mẹ. Ông trời đúng là không ngược đài người tốt, tự dưng mẹ lại hứng lên đòi nấu ăn cho nó, đúng là không còn gì hạnh phúc hơn, lòng thầm cảm ơn trời đất

    -Gì mà ân nhân - mẹ nó nhíu mày

    -Dạ không có gì! Con lên phòng đây

    "Khỏe quá, vậy là khỏi cần nghĩ nữa"- nó lên phòng nhảy chân sáo, lòng rộn ràng vì thoát kiếp nạn. Và không lo âu, thả hồn chu du cùng mây gió…… ngủ luôn

    * * *

    Tít...tít...tít

    Tiếng chuông báo thức quen thuộc mọi ngày lại vang lên, nó bật dậy, một mùi hương thơm phức sộc vào mũi, mắt nó sáng rỡ. Vội vọt ra khỏi giường, sửa soạn thay đồ thật nhanh rồi chạy ngay xuống nhà, tìm nơi phát ra mùi hương đó

    Đây rồi, mẹ đang nấu ăn. Hehe, kì này thì cái bụng của nó sẽ được hạnh phúc rồi. Vì mẹ nó hay đi làm nên ít khi nấu ăn lắm, hầu như nó ăn ở bên ngoài không à!! Chạy đến ôm mẹ, mặt nó hí hửng

    -Thơm quá, mẹ làm món gì vậy?

    -Sườn kho, con ăn thử xem vừa ăn không?

    Vừa nói rồi mẹ nó đi lấy thêm một thứ gì đó, để lại nồi sườn cho nó nếm thử. Lấy ngay một đôi đũa và gắp cho vào miệng, nó cười tít mắt nói thật lớn với mẹ

    -Ưm, ngon quá à!!

    Vừa nhai nhóp nhép, tay nó vừa điều khiển đôi đũa, định “nếm thử” miếng nữa, chợt giọng mẹ vọng ra

    -Này, con không được ăn vụng đâu đó!

    Tay khựng lại, quay phắt người, rõ ràng là mẹ không có ở đây, vậy tại sao lại biết được là nó đang ăn vụng cơ chứ, toát mồ hôi, nó nói với theo

    -Sao mẹ biết?

    -Mẹ là mẹ con, chuyện gì mà mẹ không biết

    Nó cười hì hì, không ngờ mẹ hiểu nó đến vậy. "A" rồi chợt nhớ ra gì đó, mặt hơi lo lắng, lại một vấn đề “nan giải”, nếu như điều này là thật thì chắc chắn ngày hôm nay sẽ dài não nề vì chờ đợi mất

    -Mẹ ơi……. mẹ làm mấy phần vậy???

    -Mẹ làm đủ cho cả nhà thôi, có gì không con

    -Không có dư hả mẹ.

    -Ừ!

    Câu nói của mẹ nó làm nó như vỡ vụn "Đã có thức ăn rồi thì như vậy là không có lương, mà cái này mình phải đem cho hắn, phải nhịn đói ư, huhuhuhu"

    Mặt nó thểu não, như vậy hôm nay sẽ là ngày đen của nó rồi. Đau lòng ôm cái cặp bước đi

    -Sao vậy con? - Thấy đứa con gái lần đầu có đồ ăn mà lại buồn xo như vậy nên "hơi lo", dịu dàng hỏi thăm nó

    -Dạ không có gì, thưa mẹ con đi học!

    Cố gắng cười một cái với mẹ, vừa quay đi mặt nó đã xệ xuống. Bộ dạng nó lúc này không khác gì người vừa bị cướp "Buồn ơi là buồn T.T", vừa đi mà nó cứ vừa nhìn hộp cơm, lòng không muốn nghĩ đến cảnh sẽ “trao” cho hắn

    Chợt thấy Lam vừa bước xuống xe ngay cổng, nó chạy đến, mặt lại hớn hở. Nó là con người dễ vui cũng dễ buồn. Vừa buồn rười rượi thế mà vừa nhìn thấy Lam mặt nó đã hớn hở

    -Hế lu Lam

    -Sao hôm nay động trời mà đi học sớm vậy? - thấy nó Lam thoáng giật mình, nhỏ đưa tay để ra sau lưng giấu một cái gì đó

    -Động trời mỗi ngày rồi con ạ! Làm như lúc nào tao cũng đi trễ vậy

    Chợt nhận ra hôm nay nhỏ có gì đó khác khác, tay thì cứ vuốt tóc, miệng thì cứ cười cười, khác chỗ nào nhỉ???

    -Ủa? Hôm nay mày đánh son hả?

    -Ờ, đẹp hông mày?

    Lam mặt hơi đỏ lên khi bị nó hỏi, nhỏ chỉ đánh son màu nhạt thôi vậy mà nó lại thấy, nhưng cũng đã thấy rồi nên Lam hỏi ngược lại nó một câu cho chắc là như vậy trông nổi bật hơn mọi ngày

    Mặc dù trong đầu nó thì nghĩ rằng là học sinh thì nên giản dị nhưng trông Lam cũng xinh với lại chỉ đánh son thôi nên nó lại cười tít mắt nói với Lam

    -Đẹp ^-^, mà mày cầm hộp gì vậy? - Thấy Lam cầm cái hộp có giấy gói trang trí lấp lánh, nó lại nổi máu tò mò

    Nghe nó hỏi Lam lại vội đem cái hộp giấu sau lưng, mặt cúi xuống đất, Lam chối rồi vội lảng sang chủ đề khác

    -À... không có gì đâu, lên lớp đi mày!

    Nó không hỏi nữa, cùng Lam đi lên lớp. Tính nó là vậy, nếu người ta không muốn nói thì thôi, nó cũng không ép. Vào lớp hai đứa ngồi vào bàn rồi lại nói tùm lum chuyện. Một lúc sau thì Mi bước vào, trên tay cầm vật gì đó bé bé, máu tò mò của nó lại nổi lên

    -Ê Mi, đem theo cái gì vậy?

    -À, cái này là quà tao tặng cho anh Phong - Mi trả lời không cần do dự

    Vừa nghe Mi nói dứt câu thì Lam quay qua lườm một cái. Lúc đó nó tưởng tượng ra cảnh trước mặt giống như trên phim mà nó hay coi, bầu trời tối lại, sét đánh ầm ầm còn hai kẻ thù thì chuẩn bị tư thế. Nó ngồi mà không ngậm miệng lại được. Không ngờ hai con bạn nó lại có ngày hôm nay.

    Từ hành động đó nó suy ra được rằng "Vậy thì cái hộp của Lam cũng là quà cho hắn rồi"

    -Haizzz....., tụi bây biết không, sau này tao sẽ thi vào đại học y dược

    -Ủa, chứ không phải là mày muốn thi kinh thế hả?

    -Ừ, chỉ là tao muốn tự mình điều chế ra được thuốc trị bệnh hám trai đó mà, hehe

    -Mày muốn chết hả con kia - Không hẹn mà gặp, hai con bạn cùng lên tiếng rồi nhào vô cốc đầu nó

    Tất nhiên là dám nói câu đó thì nó đã chuẩn bị sẵn tư thế và né được rồi ngồi cười ha hả khoái chí vì chọc tức được hai con bạn. Chợt nhận ra một bóng dáng đang tiến lại gần thì niềm vui của nó bị dập tắt. Chẳng hiểu sao thấy mặt hắn thì nó lại không tài nào vui nổi

    Hắn vừa an tọa thì Mi, Lam nhào ngay xuống, miệng đứa nào cũng rối rít

    -Hi Phong, cái này là quà của Lam tặng làm quen Phong - Lam cười tươi như "bông"

    Nó ngồi đó mà được đưa từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, đây là lần đầu tiên nó thấy hành động đó của con bạn

    Hắn thì vẫn ngồi im đó, không động tĩnh gì, mặt không hề biến sắc và không có xu hướng muốn nhận quà

    Mặc kệ điều đó, Mi cũng nhào tới mặt hớn hở hơn cả Lam, tay đưa món quà ra phía trước

    -Cái này là của Mi nè, Phong nhận đi ^_^

    Vẫn ngồi im, hắn cứ như là bức tượng vậy. Lần này thì nó chắc chắn là hắn không muốn nhận rồi. Tất nhiên là nó không muốn hai nhỏ bạn mình buồn nên quay qua nhìn hắn, với gương mặt rất ư là thiện cảm với ý là “Nếu anh không nhận thì tôi sẽ băm anh ra làm trăm mảnh”

    Hắn nhìn nó và với cái chỉ số IQ ba chữ số thì hắn tất nhiên là hiểu được ý nó, đưa tay nhận nhưng gương mặt vẫn không có một cảm xúc nào. Mi, Lam vừa tủm tỉm cười quay lên thì hắn không ngần ngại quăng thẳng tất vào hộc bàn

    Nó không ngờ chỉ với một cử chỉ đưa tay đón nhận của hắn thôi mà có thể làm cho hai con bạn nó vui đến vậy, nó cứ nghĩ là chỉ có trai mê Mi, Lam chứ đâu nghĩ rằng có ngày Mi, Lam lại mê trai. Lắc đầu chán nản, nó không biết phải làm gì hơn

    * * *

    Giờ giải lao

    Chán nản dẹp tập vở, “niềm vui giờ ra chơi” của nó bị dập tắt bởi cái tên đáng ghét bên cạnh. Cố gắng không nghĩ tới thức ăn vậy mà Mi nở lòng nào quay xuống nói một câu

    -Nhi ơi xuống căng tin ăn đi, tao nghe nói hôm nay có món mới đấy!!

    Thật là!! Con bạn không biết rằng nó đang “cố gắng” lắm sao mà lại còn khơi gợi. Gượng cười một cái, nó nhìn Mi nói

    -Ờ thôi, tụi bây đi đi, tao mắc bận, không xuống được

    -Ừ, vậy thôi tao đi nha!

    Mi nói lại một câu hết sức “tỉnh bơ”, rồi quay qua nắm tay Lam lôi đi. Nó ngán ngẩm nhìn hai con bạn, miệng thì nói giận nhau mà vẫn đi chung như chưa từng xảy ra chuyện gì

    Đang suy nghĩ thì chợt hắn chìa tay ra trước mặt nó, buông ra một câu

    -Đồ ăn của tôi đâu?

    Đưa tay vào trong hộc bàn, chạm vào hộp cơm, nó chẳng muốn lấy ra tí nào. Nó còn “nhớ hơi ấm” hộp cơm lắm, không muốn đưa cho hắn đâu!!! Nhưng hắn cứ nhìn nó nhíu mày, dù lòng không muốn nhưng nó vẫn phải đưa cho hắn, tay thì đưa nhưng lại không chịu buông ra

    -Thả tay!

    Nghe hắn quát một cái, giật mình nó buông tay, mặt buồn xo, lòng không ngừng vang lên thảm thiết một câu “Đừng bỏ chị!! đừng bỏ chị!!!”, mắt vẫn không chịu rời hộp cơm

    Hắn mở ra, hương thơm lan tỏa. Vừa được thoát ra, hương thơm đã chạy đến “ve vởn” ngay mũi nó. Làm cho não truyền thông tin tới bụng và ngay sau đó bụng phát ra âm thanh “ọt ọt”

    Khẽ nghe thấy, hắn quay qua nó nhíu mày. Nhưng không thể nói một câu quan tâm được nên hắn quyết định “tặng” cho nó một câu đá đểu

    -Sao hôm nay hiền quá vậy? Không làm heo nữa à?

    -Anh....!! - Lửa lại hừng hực trong người, nó đưa nắm đấm lên nhưng mà nghĩ cần phải giữ sức nên rút tay lại - Kệ tôi, bữa nay tôi ăn kiêng.

    Quay qua quay lại, rồi nó quyết định lấy tập ra học cho đỡ đói..... Nhưng không tài nào tập trung được. Hương thơm của mấy miếng thịt cứ nhảy xung quanh đầu nó, bụng thì cứ không ngừng kêu réo rằng “chị ơi em đói”. Vậy đấy!!

    Hắn thì ngồi ăn ngon lành, nhớ ra điều gì đó hắn lại quay qua hỏi nó

    -Cô nấu hả?

    -Ừ, hỏi làm gì?

    -Lừa tôi sao? Hôm qua nói không biết nấu!!

    Nó hơi cứng họng, thật ra thì hôm qua nó nói thật với hắn đấy chứ, chỉ có hôm nay nó mới lừa hắn thôi. Cứ tưởng hắn thông minh lắm, nhưng đã lừa được rồi thì hôm nay nó cho hắn làm “con lừa” luôn

    -Tôi nói thật mà, lần đầu tôi nấu đó, tôi mở sách làm theo thôi, ngon lắm đúng hông, tôi biết tôi giỏi mà!!!

    Tuông ra một lèo mấy câu tự đắc, rồi nó lại cười hí hửng, nhìn mặt hắn trông chờ câu trả lời

    -Cũng được! Không tệ, con heo nấu ăn được thì cũng là kì tích rồi

    Suốt cuộc đời hắn không thể nói một câu tốt đẹp được hay sao ý, cứ thích đá đểu và hành hạ người khác. “Được thôi, đã thích đá đểu nhau thì tôi đây không khách sáo!!”

    -Ừ, ăn đồ con heo nấu thì cũng không phải là con người đâu!! Có khi còn tệ hơn con heo nữa

    Mặc kệ lời nó nói, hắn không hề biểu hiện một nét khó chịu nào làm cho nó đã tức nay càng tức hơn. Cái bụng thì ngày càng “đình công” dữ dội

    "Huhu, bụng ơi, tao xin lỗi mày, ráng nhịn đi, trưa rồi ăn bù được không??"

    Hắn ăn xong thì biến đi đâu mất, nó cũng không quan tâm, vì hắn mà nó phải nhịn đói (T__T). Tự hứa với lòng là sẽ trả thù hắn vào một ngày không xa, nó sẽ cho hắn biết tay!!! Lần đầu tiên có kẻ dám giánh ăn với nó

    Gần hết giờ thì hắn trở lên trên tay cầm theo một hộp sữa, đặt hộp sữa lên bàn cho nó, hắn không nói gì cả

    Mắt nó sáng lên, tay ngay lập tức chộp lấy hộp sữa

    -Cho tôi hả?? Thank you ^0^

    Rút ngay cái ống hút ra, nó cắm vào với tâm trạng phấn khởi. Chợt nó khựng lại, cái kẻ thích đá đểu và hành hạ người khác hôm nay lại mua sữa cho nó uống, nghi ngờ là một điều bình thường thôi!!

    -Sao anh tốt đột xuất vậy, có âm mưu gì không? Anh bỏ thuốc sổ vào hộp sữa phải không??

    -Hộp sữa chưa mở thì tôi bỏ bằng niềm tin sao?? Không uống thì thôi, đưa đây - vừa dứt câu, hắn đưa tay giật hộp sữa

    Thoắt cái nó đã “cướp” lại được. Tuy hơi do dự nhưng nghĩ “Thôi thì lấp cái bụng trước rồi chuyện gì tới thì tới”. Uống hết một hơi, cười tít mắt vì cái bụng bớt kêu réo, nó quay qua hắn ngây thơ hỏi

    -Woa, anh mua ở đâu mà ngon quá vậy?

    -Ở chỗ bán sữa

    Không hiểu sao tâm trạng dù vui cỡ nào mà chỉ cần nói chuyện với hắn một hai câu thôi thì cũng đủ làm cho mặt nó biến đủ màu sắc, từ đỏ sang xanh rồi từ xanh lại sang xám rồi từ xám lại trở về đỏ. Nhưng nó đâu vừa, cũng đá đểu lại hắn liên miên

    Nó với hắn cứ chiến tranh với nhau như vậy mà đâu biết rằng Thảo Trang mắt không lúc nào rời khỏi. Từ khi thấy hắn đưa hộp sữa cho nó là nhỏ đã khó chịu lắm rồi và trong lòng nhỏ nỗi căm ghét nó ngày càng lớn.

    Đang trong giờ học, nó đang “tập trung” cao độ ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây thì có một mảnh giấy từ trên truyền xuống cho nó. Theo bản năng và máu tò mò thì nó mở ra đọc ngay.

    [Ra về gặp ở sân sau]

    Lòng tự hỏi không biết ai đã hẹn nó, liệu rằng có chuyện gì ở đây? “Hay là ai hẹn mình ra ăn nhỉ?”

    Với một cái lướt mắt hắn đã thấy được mảnh giấy, và chỉ với một dòng điện lướt qua đầu thì hắn đã biết mảnh giấy đó không bình thường, chỉ là chưa biết nó có chứa nội dung gì thôi

    -Giấy gì vậy?
     

Bài viết tương tự
Tiêu đề Date
Đau đáu Hoàng Sa 2 Tháng chín 2013
Một thoáng tình cờ 2 Tháng chín 2013
Theo Nhí đi hoang 4 Tháng bảy 2012

Chia sẻ trang này