Đứng nhất

Thảo luận trong 'Truyện cười' bắt đầu bởi vuongthanhbds, 9 Tháng một 2014. 2 Trả lời, 452 Đọc

  1. vuongthanhbds

    vuongthanhbds Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    9 Tháng một 2014
    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Con: Bố ơi! Hôm nay thầy bảo con đứng nhất lớp.

    Bố: Giỏi! Thầy bảo con học giỏi nhất hả?

    Con: Dạ không, thầy bảo con hay ngủ gật nhất, hay bị điểm kém nhất ạ.

    Bố: ??!


    o O o


    Thầy: Nhà em có mấy anh chị em?

    Trò: Dạ! Nhà em có 5 anh chị em. Đầu tiên là em, sau đó đến em em, em rồi đến em em em, rồi đến em em em em, cuối cùng là em em em em em ạ!

    Thầy: ?!?
     


    do choi tinh duc | Textlink tại đây liên hệ: quangcao@phunuvn.net
  2. tieuyen

    tieuyen Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    21 Tháng mười một 2014
    Bài viết:
    195
    Đã được thích:
    13
    Giới tính:
    Nữ
    Một cô gái đi du lịch châu Âu vào mùa tuyết rơi. Đến thành phố nọ, cô vào một khách sạn có tên Mùa Đông thuê phòng.


    Trong lúc chờ làm thủ tục, cô nhìn thấy tấm bảng treo thông báo về độ dày của tuyết ở các khu vực lân cận như sau:

    - Mousi: 15 cm, mềm.

    - Kini: 20 cm, hơi cứng.

    - London: 30 cm, rất cứng.

    Cô hồ hởi ghé tai nhân viên đón khách:

    - Này cô, ông London ở phòng nào nhỉ?
    .........................................Khổ thân cái tiếng Anh củ chuối..................................
     
  3. khongtrang

    khongtrang Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    21 Tháng mười một 2014
    Bài viết:
    200
    Đã được thích:
    10
    Giới tính:
    Nữ
    Thư tình gửi em!

    " Em yêu của anh! Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.


    (Em ơi anh bốc phét thôi. Chứ nếu em là 1 cô gái xấu xí lại còn nhí nhảnh như con cá cảnh thì anh cho loại ngay từ vòng gửi xe roài. Hơi đâu anh yêu đứa dở hơi. Nếu em hỏi tại sao anh yêu em thì em đừng mong anh nói thật. Vì thật ra làm đếch gì có lí do nào khác ngoài việc anh thấy em xinh xinh+ hay hay ngay từ lần đầu tiên, từ đó anh mới năn nỉ thằng bạn em làm cò mồi cho anh.:)) Nghĩ lại anh mới thấy cú thằng mất dạy đó, ăn của anh bao nhiêu tiền chè+cafe mới nôn ra cái số đt của em. Đã thế số gì khó nhớ thế. Lằng nhà lằng nhằng, nhưng không sao anh lưu vào máy rồi khi cần bấm cái là ra ngay ý mà.)

    Em yêu! Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở.

    (Em yêu! Anh không phải là thằng đẹp trai nhưng đấy là mấy thằng ghen ăn tức ở nó nói. Chứ bản thân anh thấy mình rất đẹp trai, chả thế mà sáng nào anh cũng phải soi gương chải vuốt trước gương đến mấy lần. Còn về tiền thì đúng là anh không giàu thật, nhưng không sao, tiền bạc là cái gì đâu, quan trọng là anh không có tiền. Còn về khoản chân thật thì thật ra nhiều lúc anh chả mệt gì đâu, chẳng qua trời đang nắng hay anh đang ngủ mà em gọi thì anh ngại đi lắm. Thôi cứ nói bừa là anh đang bận công việc. Còn nếu anh nói không yêu em nữa thì đúng là như thế. Lí do khác thêm thắt vào chỉ là bốc phét thôi.)


    Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em. Em yêu ! Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.


    (Đoạn này anh chép của thằng bạn. Mà nó thì chép ở đâu ý. Anh cũng chả quan tâm.)


    Em yêu! Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em. Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.


    (Em yêu! Anh yêu em nhiều như thế nhưng quả thật là anh chả nhớ ngày nào mình gặp nhau, hay nhiều chuyện hầm bà lằng em cứ bắt anh phảI nhớ đâu. Em phải hiều đầu anh đâu chỉ có mỗi em, còn bằng hữu, còn bóng đá, còn điện tử…v.v Nội vài ba cái đấy đã hết óc rồi. Em đòi hỏi nhiều thế anh cũng chịu thôi. Nhiều lúc anh cứ bốc phét là nhớ cho nó xong chuyện, không thì em lại lải nhải điệp khúc “hay là anh không còn yêu em nữa?”. Nghe phát chán, không yêu nữa thì anh bỏ luôn giờ này mà còn viết thư cho em à. Mất cả ngày luyện level của anh. À mà bếp lửa thường người ta dùng để đun nước hay nấu cơm. Chứ mấy ai dùng để sưởi. Anh nói thế cho lãng mạn thôi chứ không có em thì anh chơi điện tử hoặc đàn đúm với đám bạn cả ngày. Có khi quên cả em ý chứ.)


    Em yêu! Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng một vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình... và vẫn chưa bằng tình yêu em đã dành cho anh. Em yêu! Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là "Anh yêu em", nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh."

    (Em yêu! Nếu em hết yêu anh rồi thì anh cũng chịu. Nếu cảm thấy chầy cối được thì anh chầy cối còn không thì thôi vậy. Anh sẽ nói là mãi yêu em, mãi nhớ tên em nhưng thật ra chỉ vài tháng cùng lắm là một năm là anh quên sạch. Gì chứ gái 9x giờ đầy, vừa xinh vừa sành điệu.Chep chep!)
     


Chia sẻ trang này