kenhphunu
Hoạt động cuối:
27 Tháng sáu 2014
Tham gia ngày:
27 Tháng sáu 2014
Bài viết:
3
Đã được thích:
1
Giới tính:
Nam
Sinh nhật:
14 Tháng ba 1988 (Age: 28)

Chia sẻ trang này

kenhphunu

Thành viên mới, Nam, 28

kenhphunu được nhìn thấy lần cuối:
27 Tháng sáu 2014
    1. Hiện tại không có tin nhắn trong hồ sơ của kenhphunu.
  • Đang tải...
  • Giới thiệu

    Giới tính:
    Nam
    Sinh nhật:
    14 Tháng ba 1988 (Age: 28)
    Hôn nhân:
    Đã kết hôn
    Thích đọc sách và tin tức về phụ nữ

    Có lẽ tất cả những người đọc kiếm hiệp, dù có mê tới đâu vẫn ý thức được rằng giữa thế giới của kiếm hiệp và thế giới thực tại có một khoảng cách rất xa, thế giới đó chỉ là nơi sau khi rũ bỏ những lo toan cơm áo gạo tiền, học hành thi cử hàng ngày người ta lại cất bước vào để giải trí, để thoả sức phiêu lưu trong tâm tưởng, và rồi sáng mai bước ra đường lại trở thành một anh công chức, một cậu sinh viên đàng hoàng đĩnh đạc chẳng liên quan gì tới kiếm hiệp cả. Tuy nhiên, có những khoảnh khắc trong cuộc đời ta chợt thấy hai thế giới đó gần nhau một cách kỳ lạ, gần tới mức phảng phất như hơi thở của giang hồ đang phả vào mặt mình. Đó không phải là những lúc anh hùng cứu mỹ nhân, cũng không phải là khoảnh khắc báo cừu tuyết hận… thật đáng ngạc nhiên, đó lại chính là những lúc ta lạc lõng giữa dòng người, là lúc ta xa nhà, xa gia đình.

    Hiện tại tôi cũng đang là một kẻ xa nhà.

    Tuy nhiên cái sự xa nhà của tôi bây giờ nó giỏi lắm cũng chỉ kéo dài có vài ngày, nhiều khi công việc bù đầu bù cổ, chẳng kịp nghĩ ngợi gì cả thì đã tới lúc trở về. Trở về nhà đối với thế giới của chúng ta mà nói đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cho dù đi chơi, cho dù đi làm, cho dù bị bà xã đuổi ra khỏi cổng chăng nữa thì rồi cũng có lúc ta phải quay trở về nhà. Nhưng ở thế giới của kiếm hiệp, về nhà chính là niềm đau, nỗi hận, là giấc mơ của biết bao giang hồ đại hiệp. Không phải họ không muốn về nhà, cũng không phải do họ bận bịu với kỳ án với phiêu lưu mà không có thời gian để về nhà. Sự thực nó thê lương hơn nhiều, bởi vì họ không có nhà.

    Đọc truyện thấy giang hồ hiệp khách tiền tiêu như nước, áo quần ngựa xe hay những lãng tử say xỉn bên lầu vũ công thần kinh quỷ khiếp, người đọc như bị cuốn theo tình tiết của câu chuyện, của nhân vật. Thế nhưng có lúc nào ta hỏi một câu: Nhà của họ ở đâu? Nhà của Lục Tiểu Phụng ở đâu? Nhà của Tư Không Trích Tinh ở đâu? Những Trương Vô Kỵ, Dương Quá… những Phó Hồng Tuyết, Tiêu Thập Nhất Lang… nhà của họ ở đâu? Cả giang hồ rộng lớn, không có chỗ nào họ không thể tới, thế mà thực là chẳng có chỗ nào để họ trở về. Vì họ không có nhà. Các nhân vật trong phim cũng vậy họ luôn không có nhà, vô lo vô ưu cuộc sống thật vui vẻ và tự do

Users found this page by searching for:

  1. kenhphunu